Journey in Life: 12/31/14

Wednesday, December 31, 2014

Hẻm quán - 68 Hoàng Cầu

Tất niên 2014, Toán Ams 94-97.


Bài trước: Tất niên cơ quan 2014

Gặp mặt Toán Ams 2014
Vuvuzela 2A Trần Thánh Tông

Khai chuông giao thừa ở Nhật Bản

Trong dịp năm mới, nhiều người Nhật Bản ghé thăm một ngôi chùa Phật giáo để nghe tiếng chuông chùa vang lên 108 lần lúc nửa đêm (Joya no Kane - 除 夜 の 鐘). Đây là điềm thông báo sự ra đi của năm cũ và đón chào năm mới sắp tới.

Lý do chuông được đánh 108 lần do niềm tin Phật giáo cho rằng con người chịu tai ương vì 108 ham muốn hay đam mê trần thế (bonnō). Với mỗi tiếng chuông được đánh, một ham muốn được xua tan.
Ảnh chụp tại chùa Ushiku Daibutsu, Nhật Bản, năm 2009.

Chúc mừng năm mới 2015... :D

Ngạc nhiên với phong tục trọng nữ khinh nam

Chỉ một chi tiết nhỏ mà cuối cùng đã thành ra chuyện như tôi vừa kể trên. Tôi không có chút hiểu biết nào về phong tục, tập quán của xã hội Mỹ. Có lần, chúng tôi đến nhà một bác sĩ người Hà Lan ở Vallejo, gần Mare Ireland. Người Hà Lan vốn có duyên gần gũi với người Nhật, nên ông bác sĩ nói muốn mời thuyền trưởng Kimura đến lâu đài của ông.

Chúng tôi đến thì thấy đó là một ngôi nhà sang trọng kiểu quê mùa. Trong khi những đồ ăn đã thịnh soạn thì có một điều lạ là bà vợ ông từ trong bước ra, ngồi yên trên ghế và tiếp khách, còn ông chủ lại tất bật chạy đi chạy lại. Thật là buồn cười! Hoàn toàn đảo ngược với phong tục ở Nhật. Khi nhà có khách, ông chủ ngồi đàm đạo với khách, còn bà vợ chạy đi chạy lại để phục dịch cơm nước là chuyện đương nhiên. Thế nên tôi rất lấy làm lạ.

Bữa tiệc hôm đó, người ta đưa ra trước mặt chúng tôi nguyên một con lợn sữa hầm. Cả điều này tôi cũng sửng sốt. Tôi giật mình như đang ở vùng Adachigahara. Ăn uống hồi lâu xong, họ bảo chúng tôi có muốn về bằng ngựa không. Đó là ý kiến hay, nên tôi nói đã lâu không đi ngựa và muốn đi. Tôi mượn ngựa ở đó đề về. Thuyền trưởng Kimura là Hatamoto ở Edo, nên đi ngựa rất giỏi. Khi còn ở Edo không có ngày nào là không leo lên mình ngựa. Thế là chúng tôi lên ngựa phóng đi, thì người Mỹ rất ngạc nhiên. Gương mặt họ tỏ vẻ rất lạ khi thấy người Nhật mà cũng biết đi ngựa. Cả hai bên đều không hiểu biết chút nào về tình hình của nhau như thế.

P. 198-199 - Lần đầu đi Mỹ - Phúc ông tự truyện

Học trò vô tư lự cũng giữ ý như nàng dâu

Trên đất Mỹ, điều gì đối với tôi cũng mới lạ, nên mặc dù từ khi cha sinh mẹ đẻ chưa biết thế nào là cảnh nàng dâu mới về nhà chồng, nhưng tôi cảm giác mình cũng lóng ngóng y như vậy. Giống như nàng dâu phải sống trong một căn nhà mà mình chưa biết trật tự ra sao, cứ bị sai thế này, bảo thế kia, xung quanh bị bao bọc bởi những người lạ, chưa từng gặp bao giờ. Trong đám hỗn loạn, người cười, người tán gẫu, còn nàng dâu chỉ biết ngồi yên một cách lễ phép để không bị người khác cười, nhưng chính mình tự cảm thấy xấu hổ đến đỏ cả mặt. Tôi có thể đoán được sự khổ sở của tôi bây giờ cũng giống như thế. Cho đến trước khi ra khỏi nước Nhật, cậu học trò vô tư, hiên ngang, không biết sợ ai là tôi đây mà lần đầu sang Mỹ lại trở nên nhút nhát, nhỏ bé như nàng dâu mới về nhà chồng! Tự tôi cũng cảm thấy buồn cười với chính mình.

Thế rồi, ngày nào các quý ông, quý bà bên đó cũng tập trung lại khiêu vũ cho chúng tôi xem, nhưng khi đi xem thử thì không hiểu gì cả. Nhìn điệu bộ họ nhảy tung tăng trên sàn, tôi chỉ thấy tức cười không chịu nổi, nhưng nghĩ nếu cười thì vô duyên quá, nên đành cố nhịn. Cả việc đó cũng là lần đầu tiên trong đời, quả thực là một cực hình.

P. 197-198 - Lần đầu đi Mỹ - Phúc ông tự truyện

Ngạc nhiên vì thảm trải

Tất thảy mọi thứ ở Mỹ đều lạ đối với chúng tôi. Chẳng hạn, nhìn thấy xe ngựa thực ra cũng ngạc nhien, vì đó là lần đầu tiên trong đời. Người ta buộc ngựa vào xe và làm thành một phương tiện đi lại, điều đó cũng có thể hiểu được, nhưng lúc đầu chỉ nhìn qua thì không thể đoán ngay ra như thế. Cứ thấy cửa mở ra và người bước vào là ngựa chạy, nên chúng tôi mới vỡ lẽ ra đấy đúng là xe do ngựa kéo thật. Vỡ lẽ ra được điều ấy mà vui mừng như thể phát hiện được một điều mới lạ vậy.

Người Nhật thường đeo hai thanh kiếm lớn, nhỏ và đi dép lót vải gai. Đến khi được người Mỹ hướng dẫn vào khách sạn thì ôi thôi thảm trải khắp từ trong đến ngoài. Thảm đó ở Nhật nhà nào sang lắm cũng chỉ dám bỏ tiền ra mua một tấm hình vuông cỡ 1 để làm những thứ như ví đựng tiền hay bao đựng thuốc lá mà thôi, chứ đâu có dám dùng thứ hiếm như vậy mà trải ra sàn rộng đến những 8 Jo (Điệp) hay 10 Jo. Hơn thế, còn giẫm giày lên đó mà đi thì quả thực là ngạc nhiên không để đâu cho hết.

Người Mỹ cứ để nguyên giày mà đi lại trên đó, nên chúng tôi cũng cứ nguyên dép như thế mà bước lên. Vừa bước vào thì họ dọn rượu ra. Khi mở rượu lại kèm theo một âm thanh khủng khiếp. Tôi thấy lạ nhất là khi mở Champagne. Trong cốc lại có cái gì đó nổi lên mà chúng tôi không tài nào hiểu nổi. Cũng không thể nghĩ được rằng, đó là vào dịp tháng 3, 4, trời nóng, nên người ta phải cho đá vào để uống. Trước mặt mỗi người chúng tôi đều đặt cốc. Để tôi tả lại cảnh khi mọi người uống rượu đó. Người Nhật chúng tôi trước hết đều cho cái thứ nổi lềnh bềnh ấy vào miệng, người thì giật mình vội phun ra, người lại không nhổ ra mà nhai rau ráu trong miệng và cuối cùng cũng hiểu đó chính là đá!

Đến lượt tôi định hút một điếu thuốc, nhưng không có đĩa đựng thuốc cũng không có gạt tàn. Khi đó, tôi đã châm bằng lửa của lò sưởi. Thực ra trên bàn có lẽ có để diêm, nhưng tôi nào có biết diêm là gì, nên đã châm thuốc bằng lửa lò sưởi. Vì không thấy có gạt tàn thuốc, không có chỗ vứt mẩu thuốc thừa nên tôi đã lôi trong tay nải ra, nhả mẩu thuốc vào trong giấy đó, cẩn thận vo tròn, vặn chặt lại để lửa khỏi bén ra rồi cho vào dưới tay áo. Một lát sau, khi định hút sang điếu khác thì giật nảy mình vì thấy khói bốc lên từ trong tay áo! Không biết phải làm sao nữa, đã cố dập mà lửa từ mẩu thuốc vẫn bén ra đến giấy gói.

P. 195-197 - Lần đầu đi Mỹ - Phúc ông tự truyện

Bài trước: Sự học không mục đích

Sự học không mục đích

Đại khái học trò trường Ogata, trong mười người thì có đến bảy, tám người là khổ học không mục đích. Nhưng ngược lại, sự học không mục đích đó lại là điều may mắn. Nhờ đó, họ có thể học tốt hơn các học trò ở Edo. Thử nghĩ về những học sinh ngày nay, vừa học mà vừa mải tính toán đến bước đường tiến thân thì không thể chú tâm dùi mài kinh sử được.

Tuy thế, nếu chỉ cắm đầu vào học lại là điều rất dở. Nhưng có người ngoài miệng cho là dở, nhưng ngược lại bị lôi cuốn vào những suy tính tương lai của bản thân, chỉ bận tâm đến chuyện làm thế nào để thành danh, làm thế nào để lập thân, làm thế nào để có thật nhiều tiền, có nhà to, được ăn đồ ăn ngon, được mặc quần áo đẹp và vùi đầu vào sách vở, tôi nghĩ đó không phải là học một cách thực chất.

Ở đây, tôi chỉ muốn nói một điều: Khi học tập, trau dồi tri thức, các bạn phải đặt mình trong một thế thật tĩnh.

P. 163 - Nếp sống của trường Ogata - Phúc ông tự truyện


Bài trước: Các sách về chủ nghĩa tự do cá nhân

"Can take it to the bank" nghĩa là gì?

Chắc chắn là rượu ngon. Photo courtesy Robert Gourley.

'Can take it to the bank' có nghĩa là có thể dựa trên sự trung thực trong lời tuyên bố của tôi: nó không phải giả mạo hay là chuyện bịa đặt.

Ví dụ
Believe me. What I am telling you is the truth. You can take it to the bank.
This information is as good as gold. You can take it to the bank.

You want your customers to feel like they can “take it to the bank” whenever they work with you. How could you enhance your value proposition by documenting increased sales and/or decreased costs for your prospects?

Many, if not all of the wines on this list fit into more than one category and that is one of the ways you can take it to the bank that whatever else they are, they’re just plain good.

Another Obama administration official calls the Israeli premier a “coward.” The officials lacked the courage to speak on the record, but if Mr. Goldberg reported they said it, you can take it to the bank.

Phạm Hạnh

Kỹ thuật pho mát Thụy Sĩ

Để thực hiện một công việc / dự án lớn, coi dự án đó như một bánh pho mát Thụy Sĩ, và chọc từng lỗ trên đó, chọn phần việc 5 phút và chỉ làm duy nhất việc đó, đừng lo lắng về toàn bộ công việc. Ví dụ, muốn viết một bài báo hay một cuốn sách, chia thành từng phần nhỏ, và hoàn thành nó, từng phần, từng phần bất kỳ khi nào bạn có cơ hội.

Nhiều nhà văn bắt đầu viết một trang sách mỗi ngày, nếu bạn đang làm luận văn hay nghiên cứu, có thể đọc một bài review mỗi lần ngồi vào bàn. Nhiều người viết toàn bộ một cuốn sách trên các chuyến bay, hay viết xong luận văn đại học ở khoảng giữa thời gian các hoạt động khác. Nếu bạn viết một trang mỗi ngày, đến cuối năm bạn sẽ có một cuốn sách 365 trang...

Bài trước: Thân phận con lừa
-----
Just as a block of Swiss cheese is full of holes, you treat your task like a block of cheese and you punch holes in it. Select a five-minute part of the job and do only that. Don’t worry about the whole job. For example, if you want to write an article or a book, break the task down into small pieces that take an identifiable amount of time to complete and do just one small piece at a time whenever you get a chance.

Many authors begin by writing one page a day. If you are doing research, you can read one article per sitting. Many people write complete books on airplanes, or complete their college degrees with snatches of time between other activities. If you wrote one page a day for a year, you would have a 365-page book by the end of the year.

Look forward to more of each day

Happy girl. Lisbon, Portugal. Photo courtesy Pedro Ribeiro Simões.

Use your smile to change the world; don't let the world change your smile.
~ Unknown

Previous post: Strong women

Strong women

Focus. Photo courtesy keith ellwood.

The most common way people give up their power is by thinking they don't have any.
~ Alice Walker