Đừng trao thế giới vào tay những ông già

ngày 3.1.2026



by Đặng Văn Thuận,

_____

Đừng trao thế giới vào tay những ông già,

những người đã quen với bản đồ

từ khi biển còn được vẽ bằng màu xanh nhạt

và rồng biển canh rìa giấy.




Họ bảo mình từng chứng kiến mọi thứ,

nên không còn gì khiến họ ngạc nhiên!

Nhưng chính điều đó mới đáng lo:

ai không còn ngạc nhiên

sẽ thôi lắng nghe!




Họ gọi sự ấu trĩ của mình là “kinh nghiệm”,

gọi nỗi sợ là “nguyên tắc”,

và gọi cực đoan

là cách duy nhất để giữ trật tự

cho một thế giới quá sống động.




Những ông già ấy

cẩn thận cất nhân ái

vào ngăn kéo có nhãn “không thực tế”,

bên cạnh những bức thư chưa bao giờ gửi

và lời xin lỗi đã quá hạn.




Họ thích những nút bấm,

vì nút bấm không khóc,

không đặt câu hỏi,

không nhắc họ nhớ

mình từng là đứa trẻ

chơi chiến tranh bằng que gỗ.




Thế giới, đáng lẽ,

nên được đặt trên bàn tay run rẩy của nhiều người,

tay còn dính mực,

tay vừa bế con,

tay chưa kịp học cách chắc chắn

nhưng biết đau khi làm rơi.




Đừng trao thế giới vào tay những ông già

chỉ vì họ sống sót lâu hơn.

Sống sót không đồng nghĩa với hiểu biết,

và hiểu biết không tự động sinh ra lòng thương.




Hãy để thế giới

được tranh luận,

được do dự,

được sửa sai.




Thế giới, suy cho cùng,

không cần người những ông già nhưng đầy ấu trĩ

Nó cần một trí nhớ chưa hóa đá

và một trái tim

chưa quen với việc bỏ qua.


Tags: poetry

1 Comments

Tin liên quan

    Hôn nhân

    Suy ngẫm