Journey in Life: 03/31/14

Monday, March 31, 2014

Vì sao Vương quốc Anh hoài nghi về châu Âu?

Beat the EU. Photo courtesy EU Exposed.
Phần lớn trong số 28 nước thành viên Liên Minh Châu Âu (EU) gia nhập tổ chức này vì mục đích rõ ràng và dài hạn. Đối với hai nước Pháp và Đức, Liên Minh châu Âu là cách để hàn gắn vết thương chiến tranh. Nước Bỉ coi Liên minh này là cơ hội để thiết lập quan hệ kinh tế ngoại giao còn với các quốc gia Đông Âu mới gia nhập gồm Ba Lan, Hungary, Estonia thì Liên minh này là cơ quan bảo vệ họ trước sức ép của Nga. Trái lại, Vương quốc Anh gia nhập EU năm 1973 với tâm thế lưỡng lự, không mấy mặn mà trong bối cảnh kinh tế khủng hoảng nhẹ.

Điều này thể hiện sự hoài nghi với châu Âu của Đảng Bảo thủ và đa số người dân nước Anh mà có lẽ sẽ dẫn tới việc nước này biểu quyết về việc rút khỏi EU trong cuộc trưng cầu dân ý năm 2017. Ngay từ đầu, Vương quốc Anh đã không thực sự muốn gia nhập Liên minh. Động cơ duy nhất khiến quốc gia này trở thành thành viên EU là lợi ích kinh tế đến từ khu vực thương mại tự do châu Âu. Nước Anh không hề ấn tượng với chế độ trợ cấp dành cho nông dân Pháp hay các ưu đãi tương tự khác. Trong suốt ba thập kỉ đầu tiên gia nhập EU, nước Anh là quốc gia đóng góp ròng lớn cho ngân sách của Liên minh. Điều này cho thấy việc nước Anh do dự khi gia nhập tổ chức này là hoàn toàn đúng. Sự can thiệp ngày càng sâu từ các cơ quan thực thi và quy tắc của Liên minh đối với hệ thống tư pháp, công sở và nhiều lĩnh vực khác cùng với những khó khăn đang xảy ra tại khu vực đồng euro đã và đang tạo nên làn sóng phản đối ở Anh. Nhiều người Anh cảm thấy họ đang mắc kẹt trong một thỏa thuận siêu quốc gia nhưng suy tàn về kinh tế (economically moribund), mà họ chưa và sẽ không bao giờ ủng hộ. Rõ ràng là những người này có cái lý của mình.

Vậy vì sao người Anh lo lắng đến vậy? Liên minh châu Âu không được như kỳ vọng nhưng lợi ích của việc gia nhập khối tự do thương mại lớn nhất thế giới cũng lớn hơn những chi phí mà một quốc gia phải bỏ ra. Đó là lý do tại sao nhiều người Bắc Âu gồm Thụy Điển, Hà Lan và thậm chí cả Đức dù cùng quan điểm với những chỉ trích của người Anh, song đã không vận động Chính phủ của họ rút khỏi Liên minh. Một phần câu trả lời có thể tìm thấy ở lịch sử Vương quốc Anh, gần như là quốc gia duy nhất tự hào hơn là sợ hãi khi nhắc tới Thế chiến Hai. Không những vậy, nước Anh còn luôn ‘khoa trương’ về các lợi ích của việc tách biệt: là quốc đảo tách rời khỏi lục địa châu Âu. Chính điều này khiến nước Anh miễn cưỡng coi mình là một quốc gia châu Âu và gắn bó với vận mệnh của các quốc gia châu Âu khác. Các kí ức về một thời là đế chế hùng mạnh cũng góp phần tạo nên ảo tưởng này: một số thành viên hoài nghi về châu Âu của Đảng Bảo thủ (Tory) thậm chí còn mơ về việc tái lập khối Thịnh vượng chung hay khối Anh ngữ thay cho EU.

Tuy nhiên, trên thực tế, không hề có quốc gia nào thể hiện sự hào hứng đối với lựa chọn thay thế này, nên rõ ràng giấc mơ của người Anh chỉ là tự dối mình. Và, một đặc điểm khác của chủ nghĩa hoài nghi Châu Âu ở Anh đó là ảnh hưởng to lớn từ ý thức hệ cánh hữu của Đảng Bảo thủ. Thủ tướng Đảng Bảo thủ David Cameron, ban đầu nhằm xoa dịu vận động hành lang này, đã cam kết tổ chức trưng cầu dân ý năm 2017 trong trường hợp Đảng Bảo thủ thắng trong cuộc bầu cử toàn quốc năm sau. Tuy nhiên, cuộc phản đối trong Quốc hội hồi tháng Một vừa qua với sự tham gia của gần 100 đảng viên Bảo thủ hoài nghi châu Âu cho thấy nước đi (gambit) của ông Cameron đã thất bại thảm hại như nào: những người hoài nghi châu Âu không hề bị thuyết phục, đồng thời ông Cameron chắc chắn sẽ gặp rất nhiều khó khăn trong việc vận động nước Anh ở lại EU như chính bản thân ông với tư cách thủ tướng luôn mong muốn.

Phương Thùy
The Economist

"Go to town" nghĩa là gì?

Going to town on Saturday afternoon. Greene County, Georgia, May 1941. Photo courtesy Bill & Vicki T.

'Go to town' có nghĩa là làm một cái gì thật nhanh chóng và chu đáo.

Ví dụ
My wife likes a clean house. But since she’s been away on business for a week, I’ve been rather lazy (hơi lười biếng). Now that she’s on her way home from the airport, I don’t have much time to do the dishes and vacuuming (hút bụi). I had better go to town (dọn dẹp thật nhanh) or she’ll walk in on a big mess (lộn xộn, bẩn thỉu)!

The Statue of Liberty needed a pedestal (cái bệ) to rest on. Unfortunately, there was no money in the budget to build one. That’s when a New York newspaper invited readers to send in donations (hiến tặng). Fortunately, they went to town (hưởng ứng nhanh chóng). In less than 7 months, 121,000 contributors (người đóng góp) raised the necessary funds and the famous landmark was soon dedicated (khánh thành).

Huyền Trang
VOA

Listen. Smile. Agree


Previous post: Talent wins games, but...

Tonkin Coffee - 46 Phan Đình Phùng

"tiệc chiêu đãi", hậu Taichung :D

Bài trước: Swiss Made - Chuyện chưa từng kể về những thành công của Thụy Sỹ

Jeremiah Denton qua đời ở tuổi 89

Visit NBCNews.com for breaking news, world news, and news about the economy


Jeremiah Denton vừa qua đời. Điều đáng nhớ trong cuộc đời ông đó là sau 8 năm bị bắt làm tù binh trong Chiến tranh Việt Nam với 4 năm biệt giam (solitary confinement), Jeremiah Denton vẫn coi quãng thời gian này là niềm vinh hạnh trong đời mình.

Ông sinh ra ở Alabama, cha của 7 người con và là phi công lái thử (test pilot). Máy bay của ông bị bắn hạ năm 1965 tại Việt Nam khi đang thực hiện nhiệm vụ thứ 12. Ông thường bị tra tấn đến bất tỉnh. Nhưng một ngày, mọi sự tra tấn dừng lại. Ông được cho tắm rửa sạch sẽ, mặc quần áo mới. Ông nghi ngờ điều gì đó sắp xảy ra và đã đoán đúng. Ông được cho tham gia một cuộc phỏng vấn "giả tạo" (staged interview) với phóng viên Nhật Bản. Trong cuộc phỏng vấn này, ông đã dùng mắt để ra ám hiệu "T-O-R-T-U-R-E" theo mã Morse để nói với Lầu Năm Góc (Pentagon) rằng người Mỹ đang bị ngược đãi. Sau khi được thả tự do, Jeremiah được bầu là đại biểu của bang Alabama. Thượng nghị sĩ và vợ đã cưới và chung sống với nhau được 61 năm. Jeremiah hưởng thọ 89 tuổi.

Phương Thùy