Journey in Life: 10/06/14

Search This Blog

Monday, October 6, 2014

Cận cảnh cách làm đồ ăn mẫu ở Nhật



In Japan, some restaurants use ultra-realistic food samples to display what different menu items look like. These samples can be made from a variety of materials such as plastic and wax. In this video, watch as an artist skillfully creates a piece of shrimp tempura as well as an unbelievably realistic head of lettuce (3:34).

Nga sợ giá dầu giảm

Khả năng đáng lo ngại nhất là giá dầu thấp là một vòng luẩn quẩn. Thị trường mới nổi là động lực chính của tăng trưởng GDP toàn cầu trong những năm gần đây; nếu các nước này không thể dựa vào nguồn thu từ xuất khẩu nguyên liệu, tăng trưởng sẽ yếu ớt, điều này lại làm giảm cầu về nguyên liệu, chu kỳ này càng khuếch đại khi các doanh nghiệp và chính phủ các nước xuất khẩu nguyên liệu hạn hẹp ngân sách và cán cân thanh toán căng thẳng do dòng tiền đảo chiều.

Một số nước xuất khẩu nguyên liệu trong thời kỳ phát triển, như Colombia, Indonesia và Peru, đã đưa nguồn thu xuất khẩu vào các quỹ lợi ích quốc gia, quỹ dự trữ ngoại hối hoặc theo đuổi các cải cách kinh tế rộng lớn. Các nước khác, như Nga và Venezuela, giá dầu giảm sẽ làm lộ ra các yếu kém trong quản lý kinh tế.

-----
When the financial crisis took hold in late 2008, the price of raw materials plummeted (lao dốc, giảm mạnh). Oil, for example, fell from a high of $144 a barrel in the summer of 2008 to $33 a barrel in December of that year. Yet by late 2010, as global growth recovered on the back of rapid expansion in emerging markets, the price was nearing $100 again.

The current, gentler slide in prices also reflects a weakening world economy. Since 2010 global GDP growth, measured on a purchasing-power-parity basis, has slipped from more than 5% a year to just over 3%. The Chinese economy expanded at a double-digit pace in 2010 but may struggle to grow by 7% this year. Global trade is decelerating too. In 2010 it made up lost ground from the recession, expanding by 12.8%. It has since slowed, to 6.2% in 2011 and to 3.0% in 2013. The World Trade Organisation (WTO) had forecast growth of 4.7% this year but revised that figure down to 3.1% in September. One of the main culprits, it reckons, is weak growth in imports in commodity-exporting countries, due to their straitened (thiếu thốn túng quẫn) circumstances. America’s oil production, for instance, has grown by 4m barrels a day since 2008 thanks to the fracking revolution (kỹ thuật dùng thủy áp bẻ gãy các lớp đá phiến thạch, giải thoát dầu khí giữa các ngăn đá đó rồi trôi lên mặt đất). The world’s output of iron ore, for example, has roughly tripled since 2000. Supply growth has begun to outstrip rising consumption for some commodities. With the world economy growing less frenetically than in the 2000s, lower commodity prices are inevitable.

The most worrying possibility is that lower prices may feed on themselves. Emerging markets were a big driver of global GDP growth in recent years; if commodities can no longer be counted upon to provide a tailwind (gió xuôi), growth might sputter (không đều và yếu ớt). Slower global growth could then feed back into weaker commodity demand. The cycle might be amplified by financial havoc as firms and governments in commodity-producing countries find their budgets stretched by tumbling prices and their balance-of-payments stressed by the reversal of capital flows.

Some commodity exporters are better equipped to manage a slowdown than in the past. A few used the boom to fill sovereign-wealth funds, to build stockpiles of foreign-exchange reserves or to pursue broader economic reforms. Colombia, Indonesia and Peru, for instance, have put themselves on a sounder economic footing as commodity prices have risen. In other countries, such as Russia and Venezuela, the bust (vỡ nợ) is revealing the extent of the rot (sự mục nát, thối rữa). The lower prices go, the more mismanagement will be laid bare.

Vì sao phát triển game rất tốn kém?


Khi đại gia phát hành game Activision cho ra mắt trò chơi thế giới ảo khoa học giả tưởng ‘Destiny’ ngày 9 tháng Chín, không chỉ các tạp chí game quan tâm mà rất nhiều tờ báo khác cũng bình luận về ngân sách khổng lồ (eye-watering) được cho là lên tới 500 triệu đôla của trò chơi này. Làm sao làm một trò chơi lại có thể tốn tới nửa tỉ đôla? Thực ra thì không phải vậy, Activision kì vọng Destiny sẽ là phiên bản đầu tiên của một dòng game nhiều kỳ và 500 triệu đôla là khoản vốn hãng dành ra để thực hiện kế hoạch tham vọng này. Nhưng dù thế nào thì chi phí phát triển game cũng đang ngày càng tăng (swell). Các nhà phát triển và phát hành e ngại (coy) đưa ra con số cụ thể nhưng ngân sách vài chục triệu đôla không phải là hiếm. Những trò chơi lớn nhất, hoàn thiện nhất có thể tốn tới nhiều trăm triệu đôla. Game online ‘Star Wars: The Old Republic’ phát hành năm 2011 được cho là tốn t 150 đến 200 triệu đôla. ‘Grand Theft Auto V’ ra mắt 2 năm sau đó nổi tiếng với chi phí 265 triệu đôla. Những con số này ngang ngửa với các film bom tấn Hollywood. Vì sao phát triển game lại trở nên tốn kém như vậy?

Một lý do là định luật Moore. Đồ họa vi tính đã tiến bộ chóng mặt trong 20 năm qua. Hình phía trên cho thấy sự khác biệt giữa đồ họa của ‘Doom’ – một game bắn súng huyền thoại (seminal) phát hành năm 1993, do một nhóm bạn phát triển, và ‘Destiny’ do gần 500 nhân viên của Bungie Software thực hiện. Trừ một vài ngoại lệ (như SpeedTree, phần mềm tự động tạo ra cây cối trông như thật), tất cả phần hình ảnh trong trò chơi được làm bằng tay. Nhân vật, đồ vật, cấp độ và hiệu ứng hình ảnh ngày càng phức tạp (intricate) và chi tiết nên các nhà phát triển không có lựa chọn nào khác ngoài việc tuyển thật nhiều nghệ sĩ. Một lí do khác khiến chi phí tăng là tính chuyên nghiệp ngày càng cao của ngành công nghiệp này. Ngày nay, các diễn viên Hollywood được thuê (và trả công hậu hĩnh) để lồng tiếng nhân vật. Những nhà phát triển lớn nhất đưa sản phẩm ra thử nghiệm thị trường tới cùng. Như các đảng chính trị trau chuốt (hone) khẩu hiệu, họ cung cấp các đoạn trích (snippet) kịch bản game cho các nhóm đối tượng khác nhau (focus groups). Phần nào quá khó, quá mờ nhạt hay đơn giản là không vui sẽ được phát triển lại. Cơ chế quản lý chất lượng như vậy rất tốn kém.

Tuy nhiên, các so sánh với điện ảnh có thể gây lầm lẫn. Ngân sách làm phim điển hình thường chỉ bao gồm các chi phí của việc làm phim trong khi ngân sách phát triển game thường bao gồm cả chi phí marketing. Game giờ đã là thú vui phổ thông nên khoản này cũng rất lớn. Một game bom tấn như ‘Battlefield 3’ ra mắt năm 2011 sẽ được quảng cáo trên báo chí, truyền hình, biển quảng cáo ngoài trời và trên mạng. Các nhà phát hành tổ chức những bữa tiệc ra mắt hào nhoáng (glitzy) với những chiêu trò (stunt) như lái xe tăng dọc phố Oxford. Tất cả những thứ này có thể còn tốn kém hơn số tiền trả lương những lập trình viên và nghệ sĩ làm ra trò chơi. Tuy vậy, về lượng giải trí thì game vượt trội phim ảnh. Những game có ngân sách lớn nhất thường đưa người chơi vào thế giới mở bao la và mời họ khám phá trong khi bối cảnh của phim chỉ được thấy từ một số cảnh quay được lựa chọn cẩn thận. Thế giới trong game phải vượt qua được sự kiểm tra gắt gao từng góc độ từ hàng triệu người chơi có thể lang thang (roam) bất cứ đâu họ thích. Hơn nữa, hiếm phim dài hơn 3 tiếng trong khi ngay cả một game ngắn cũng chơi được 10 tiếng hoặc hơn.

Ngân sách game tăng lên giúp tạo ra những trải nghiệm ngoạn mục đầy chất điện ảnh. Nhưng không phải ai cũng hài lòng. Chi phí đội lên khiến các nhà phát hành rụt rè (timid), chỉ đưa ra những thứ khách hàng thích thay vì mạo hiểm đầu tư hàng chục triệu đôla cho điều gì đó mới mẻ chưa từng thử qua. Danh sách những trò chơi bán chạy nhất cũng tương tự bảng phim bom tấn của Hollywood: đầy rẫy những phần ăn theo, tái khởi động với những thay đổi nhỏ dựa trên công thức cũ. Những nhà phát triển bất mãn đã bỏ việc để tự làm, tái tạo bầu không khí gara trong giới phát triển game 20, 30 năm trước. Với ngân sách eo hẹp và không còn những ban thiết kế, các game độc lập (indie) là nơi phần lớn sự sáng tạo trong ngành đang diễn ra. Nhiều người biến đồ họa ‘công nghệ thấp’ thành lợi thế (đồ họa hình khối của Minecraft là ví dụ nổi tiếng nhất). Game cho di động chơi trong thời gian ngắn trên màn hình nhỏ với giao diện hạn chế cũng không cần nhiều ngân sách. Nhưng thường vẫn là những game với ngân sách khủng kiếm được nhiều tiền nhất. ‘Grand Theft Auto V’ thu về 800 triệu đôla trong ngày phát hành đầu tiên – gấp 3 lần chi phí phát triển. Và với sự xuất hiện một thế hệ máy chơi game (console) còn mạnh mẽ hơn nữa, chi phí phát triển game sẽ còn tăng không ngừng.

Đăng Duy
The Economist




Vì sao vấn đề ‘biến đổi khí hậu’ nóng trở lại?

Peoples Climate March, 2012. Photo courtesy Annette Bernhardt.

Ngày 21 tháng Chín, Tổng Thư ký Liên hiệp quốc Ban Ki Moon đã cùng hàng nghìn người tham gia tuần hành dọc các con phố ở New York để kêu gọi hành động chống biến đổi khí hậu. Nhà tổ chức cuộc tuần hành tuyên bố các hoạt động tương tự diễn ra ở 161 quốc gia. Những lời kêu gọi (admonition) toàn cầu này nhắm tới hơn 100 nguyên thủ quốc gia sẽ tham dự Hội nghị Thượng đỉnh Liên hiệp quốc từ ngày 23 tháng Chín do ông Ban Ki Moon triệu tập. Cuộc tuần hành và hội nghị diễn ra vài năm sau khi biến đổi khí hậu không còn được quan tâm (slip down) trong chương trình nghị sự quốc tế. Vì sao vấn đề này gần đây lại nóng lên?

Từ 2009, khi các nước tham gia Công ước khung của Liên hợp quốc về Biến đổi khí hậu (UNFCCC) thất bại trong việc thiết lập một thỏa thuận chung được kì vọng sẽ xuất hiện tại Hội nghị Thượng đỉnh ở Copenhagen, những cuộc thảo luận ở cấp độ cao nhất về khí hậu đã trở nên rất hiếm hoi (scant). Điều này một phần do các nước không muốn lặp lại nỗi thất vọng ở Copenhagen, một phần do ‘lượng lo lắng hữu hạn’ (finite pool of worry) theo cách gọi của các nhà xã hội học: cả các chính trị gia và cử tri đều có nhiều thứ khác phải bận tâm từ mùa xuân Ả rập đến khủng hoảng đồng euro, thêm vào đó là tình trạng khí hậu cũng chưa xấu đi đáng kể.

Lí do chính khiến vấn đề khí hậu được hâm nóng lại là 6 năm sau hội nghị Copenhagen, UNFCCC đang lên kế hoạch một lần nữa tìm kiếm một thỏa thuận chung khi các nước thành viên gặp nhau ở Paris cuối năm sau. Mục đích cuộc gặp là thiết lập một thỏa thuận hạn chế lượng khí thải nhà kính và phối hợp hành động giữa các nước giàu và nghèo sẽ có hiệu lực từ 2020. Các cuộc tuần hành và sự kiện của ông Ban Ki Moon ở New York được thiết kể để mở màn cho quá trình này, một cách để các chính trị gia so sánh các giải pháp họ sẵn sàng đề xuất trước khi những cuộc đàm phán chính thức hơn diễn ra đầu năm sau.

Có một cảm giác chung rằng cuộc đàm phán ở Paris sẽ không như ở Copenhagen và sẽ đạt được một thỏa thuận nào đó. Hoa Kì đã có những bước đi nhằm hạn chế khí thải nhà kính từ các nhà máy điện sử dụng nhiên liệu hóa thạch và Trung Hoa – nước phát thải nhiều nhất thế giới cũng đang thực hiện các dự án giảm và dần dần đảo ngược tỉ lệ tăng khí thải. Một thỏa thuận cả 2 nước này có thể kí kết sẽ lôi kéo được nhiều sự đồng thuận (assent) hơn ở Paris. Tuy nhiên, những gì mà thỏa thuận đó có thể đạt được chắc hẳn không đủ thỏa mãn những người tham gia các cuộc tuần hành. Họ muốn khí thải giảm mạnh ngay bây giờ, nhưng đó không phải là điều các chính trị gia ở những nền kinh tế lớn nhất định làm.

Đăng Duy
The Economist

"A basket case" nghĩa là gì?

Siesta time at Chor Bazaar. Photo courtesy Meena Kadri.

'A basket case' (shared via VOA) có từ basket là cái rổ, và case là bệnh nhân. A basket case dùng để chỉ một người ở trong tình trạng thần kinh căng thẳng quá độ đến nỗi không thể hoạt động bình thường được. Thành ngữ này xuất xứ từ thời Thế chiến I trong quân đội Anh, khi một binh sĩ bị thương và mất cả tay chân nên được khiêng đi trong một cái giỏ hay cái cáng. A basket case không những được dùng cho người mà còn được dùng cho bất cứ điều gì không hoạt động được.

Ví dụ
She gets power by being a victim, attention by being elusive, respect by being irresponsible, success by being a basket case.
Sorry, guys, but just showing up isn't enough, unless you want to turn your woman into a needy, insecure basket case!

What a wedding (đám cưới)! First the groom (chú rể) couldn't find the ring, then his ex-girlfriend showed up. By the time she left on her honeymoon (tuần trăng mật) the bride was a basket case (hầu như hoàn toàn tê liệt vì bị căng thẳng quá độ)!

The country is struggling with high unemployment (nạn thất nghiệp), and bankruptcies (nạn phá sản) are widespread. Is Germany the basket case of Europe?

A much better option now is selling AIB instead and then we can all retire to Bermuda and toast Angela Merkel while we drink cocktails on a beach. So, this isn't a loss for the government. It's a win. And, if you believe that, you've already hit the cocktail bar. It's strange, how things work out, isn't it? AIB, the basket case bank that the State was forced to pour over €20bn into, is now our great white hope.

Bài trước: "Wired" nghĩa là gì?

"Wired" nghĩa là gì?

Photo courtesy Jacopo Romei.

'Wired' xuất xứ từ danh từ wire là dây kim loại như dây đồng, dây kẽm, dây điện. Vì thế, wired có nghĩa là bồn chồn, lo lắng như người bị buộc vào dây điện vậy.

Ví dụ
Your body pumps out adrenaline, and you feel all wired and shaky.
He'd got to bed just at dawn - thinking he was too tired, and too wired , to sleep.

It's three in the morning and I am still up. Obviously the waiter (người phục vụ) didn't serve me decaf (decaffeinated, loại bỏ chất caffeine) coffee after dinner last night. I've been wired ever since.

My kids are not usually this wired. They are only excited (háo hức) because their grandparents just invited (mời) them on a trip to Disneyland!

Huyền Trang
VOA

Popular Now