Journey in Life: 10/14/14

Tuesday, October 14, 2014

"Everything but the kitchen sink" nghĩa là gì?

Photo courtesy Eli Duke.

'Everything but the kitchen sink' là nhà bếp, và sink là cái bồn rửa chén bát. Thành ngữ này có nghĩa là tất cả mọi thứ có thể mang đi được, gồm cả chổi cùn rế rách. Thành ngữ này khởi đầu từ Thế chiến II, khi tất cả mọi thứ đều được huy động để góp phần vào nỗ lực chiến tranh, nhất là những đồ kim loại để dùng vào việc chế tạo vũ khí. Những thứ còn lại, không dùng được, chỉ là những bồn rửa chén vì nó được làm bằng sứ.

Ví dụ
Beber treats the story as a soap opera and throws in everything but the kitchen sink.
The kitchen needs to look at its salads which contain everything but the kitchen sink.

This event has everything but the kitchen sink _ hundreds of performers (diễn viên), music from around the world, fireworks (pháo hoa). You won't want to miss it!

These cookies are so moist (ướt, có nước hay mềm mại) and flavorful (thơm). There are oats, coconut, chocolate chips (mảnh vụn), cashew nuts (hạt điều), and vanila in them, everything but the kitchen sink.

There's a trend these days for handset makers to stick everything but the kitchen sink in their flagship phones and make those phones large, then make their smaller phones a bit less feature rich. This can backfire. We've previously reported about 'mini' versions of handsets not selling as well as the full-fat ones.

And that’s not counting the big crashes, the bizarre track break up that brought the race to a halt, the even more bizarre sight of a kid’s football being kicked over a fence and landing on the fastest part of the racetrack, and the spectre of forecast late-afternoon thunderstorms. It was a race that truly had everything but the kitchen sink.

Huyền Trang
VOA

Một sàng khôn

shared from Alpha Books.
-----
Hai bồ câu trống và mái tha hạt thóc về đầy tổ, cả hai rất ư hạnh phúc. Gặp mùa khô hanh, hạt thóc ngót lại. Con trống thấy tổ vơi đi liền trách con mái ăn vụng. Con mái cãi lại liền bị con trống mổ chết. Mấy hôm sau mưa xuống, hạt thóc thấm nước và nở lớn. Bồ câu trống ngẩn tò te.
->“Thịt” nhân viên một cách hồ đồ không làm bạn trông thông minh hơn.

Một ông vua nọ do chán chuyện triều đình nên mua một con khỉ đem về. Con khỉ làm trò rất hay nên được vua sủng ái, đi đâu cũng mang theo, cho mặc quần áo, giao cả kiếm cho giữ. Một hôm, vua ra vườn thượng uyển ngủ. Có con ong bay đến đậu lên đầu vua. Khỉ muốn đuổi ong, lấy kiếm nhắm vào ong mà chém. Đức vua băng hà.
-> Trao quyền cho những kẻ không có năng lực thì luôn phải cảnh giác.

Quạ thấy chó ngậm khúc xương quá ngon, bèn đánh liều lao xuống mổ vào đầu chó. Bị bất ngờ, chó bỏ chạy để lại khúc xương. Quạ ngoặm lấy khúc xương nhưng nặng quá không tha nổi. Chó sau khi hoàn hồn, thấy kẻ tấn công chỉ là con quạ nên quay lại táp một cú, quạ chết tươi.
-> Đừng chiếm thị trường nếu bạn nhắm không giữ được nó.

Ba con thú dữ là sói, gấu và cáo thay nhau ức hiếp đàn dê. Dê đầu đàn bèn nói với cả bầy: “Ta nên mời một trong ba gã sói, gấu hay cáo làm thủ lĩnh của chúng ta”. Cả đàn dê bất bình, nhưng ba “hung thần” nghe tin này rất mừng. Thế là chúng quay sang tranh giành nhau quyền lãnh đạo, cuối cùng cáo dùng bẫy hại chết được sói và gấu. Nhưng rồi một mình nó không còn ức hiếp đàn dê được nữa.
-> Hãy thận trọng khi nghe tin bạn sắp được làm sếp!

Bài trước: Lừa lại hoàn lừa

Ngày Doanh nhân có thực sự ý nghĩa?

shared from fb Lương Hoài Nam.
-----
Hôm qua mình nhận được lời chúc mừng của một số bạn qua tin nhắn và FB nhân Ngày Doanh nhân.

Mình cám ơn các bạn đã chúc mừng.

Nhưng thú thật, mình có vui, có hào hứng với Ngày doanh nhân Việt Nam không?

Không!
Quanh năm, lúc nào mình cũng hào hứng, say sưa với các công việc của mình. Làm việc quần quật.

Nhưng đến đúng Ngày doanh nhân Việt Nam thì lại thấy rất buồn, cực kỳ buồn.

Tại sao?

Mình buồn với môi trường kinh doanh ở Việt Nam, với cơ chế xin-cho giết chết tự do kinh doanh, sáng tạo, giết chết tinh thần doanh nhân và doanh nghiệp ở đất nước này.

Buồn vì phần lớn các doanh nghiệp Việt Nam (kể cả các doanh nghiệp của mình), chỉ là "đội quân thuyền thúng" trong thế giới phẳng mênh mông bao la này, như ông Lộc, Chủ tịch VCCI, ví von (không sai). Quy mô mini không cho phép các doanh nghiệp nước ta tham gia các chuỗi giá trị toàn cầu, càng không cho phép phát triển, sản xuất, phân phối được các sản phẩm mang thương hiệu Việt.

Sự thật là chúng ta trở thành Người làm thuê ngay trên đất nước mình. Làm thuê cho vốn ngoại. Làm thuê cho thương hiệu ngoại. Hiếm có doanh nghiệp nào đầu tư tử tế, dài hơi vào R&D để phát triển sản phẩm thương hiệu Việt.

30 năm trước bọn mình "buôn" bàn là, nồi áp suất từ Liên-xô cũ về. Sau 30 năm, Việt Nam vẫn không sản xuất nổi cái bàn là, nồi áp suất đủ tốt, đủ nhiều, đủ sức cạnh tranh về giá cả.

Hãy cho tôi Tự do!
Cãi nhau chuyện Việt Nam có làm được cái sạc pin, tai nghe, ốc ít cho Samsung không, ông Bộ trưởng bảo gì chứ ốc vít thì ta làm được, nhưng giá thành cao, năng suất thấp.

Nói thế thì nói làm gì?

Làm tủ lạnh với giá thành tàu vũ trụ con thoi thì đâu có gọi là làm được?

Không có tự do kinh doanh, không thể có nền kinh tế phát triển.

Cơ chế xin-cho là nguồn gốc nô lệ kinh tế.

Ngày Doanh nhân Việt Nam, mình buồn là vì thế.

Thay vì cho các doanh nhân Việt Nam một Ngày, nhà nước hãy cho người ta Tự do Kinh doanh.

Để người ta vui vẻ, hứng khởi, tự tin đầu tư kinh doanh, góp phần phát triển kinh tế cho đất nước này, đưa đất nước sớm thoát phận nô lệ kinh tế.

Vỉa hè "đường đắt nhất hành tinh"


chi phí nhân công rất đắt đỏ mà...

Bài trước: Phong cách kính râm thời trang

Phong cách kính râm thời trang


rất bình dân...

Bài trước: Đái bậy sẽ được lên phim

Đái bậy sẽ được lên phim


đưa lên cả YouTube nữa...

Bài trước: An toàn thật đơn giản

An toàn thật đơn giản


anzen wa tomodachi, đừng chỉ bảo tôi phải làm việc như nào...

Bài trước: Nhà thờ ở Amsterdam tổ chức đám tang cho nút like của Facebook

Nhà thờ ở Amsterdam tổ chức đám tang cho nút like của Facebook


Nút like - Xin dùng cho trách nhiệm: đừng như thuốc phiện, thay vì có hành động để thay đổi xã hội, chữa ung thư không thể bằng 1 triệu likes đâu bạn ơi

-----
Curious about their reasoning? Here's the manifesto (bản tuyên ngôn) they released regarding the bizarre funeral:

Not too long ago, this development led to a miraculous occurrence. A new technology turned the act of Liking into a commodity, hence into a symbolic totem and a new belief, at a time when faith in religion and our monetary system is crumbling.

At first these "Likes" seemed innocent. A gift bestowed upon us unconditionally and in overabundance. Sometimes the Likes would pile up like presents under a Christmas tree. But soon we started craving for more and eventually the "Like" became the opium (thuốc phiện) of the masses (đám đông). And now society has forgotten the real act of Liking. [...]

And instead of taking action to make change happen, our activism has been reduced and confined to the square inches of our computer screen activism has become clicktivism. We express our dislike of what is happening in the real world with a Like.

We as a society need to focus on real actions and intentions, rather than the symbolic reward bestowed on things by a mouse click. We must never forget that the real reward of Liking lies amongst ourselves and inside our communities.

Có nên đeo kính khi ra biển?


thoải mái, chẳng sao hết... :D

Bài trước: Gái ôm

Gái ôm


giai ôm... :))

Bài trước: Mai là thứ Hai