Journey in Life: 03/06/15

Search This Blog

Friday, March 6, 2015

"Make old bones" nghĩa là gì?

Sir Humphrey and Elizabeth. Photo courtesy Liz Jones.

'To make old bones' (làm cho xương già) nghĩa là sống dai, sống lâu (to live to an old age) hoặc để một thời gian dài / lưu trữ tốt (đối với đồ vật)

Ví dụ
But eight years ago he had a second, successful transplant (cấy ghép), ending his reliance (phụ thuộc) on hospital treatment (điều trị bệnh viện). Dr Jones said: “Since he had the transplant it allowed him to get away from the dialysis (thẩm tách máu) and they were able to go away on holidays again. “He lived dangerously and always said he always said he didn’t want to make old bones.”

Shuffling (lê bước) up the Ryanair plane steps I felt like a 90-year-old man; I could hardly put one foot in front of the other but didn't want a wheelchair (xe lăn). I was worried they might not let me on if they knew how ill I was. My GP immediately referred me to a heart consultant who said: 'You won't make old bones.' He'd seen a video the Spanish surgeons (bác sĩ phẫu thuật) had filmed of my stent (thiết bị giữ trong cơ thể dùng để giữ cho bộ phận đó mở ra, không bị nghẽn bởi bệnh tật) procedure: one artery (động mạch) was completely blocked and the heart attack had killed nearly half my heart muscle (cơ), leaving me with severe heart failure.

Ms Townsend had just celebrated her 68th birthday on April 8. The celebrated (trứ danh) writer suffered a stroke (cơn đột quỵ) at Christmas, which she said affected her memory and made it “difficult to get the tongue around words”. In her later years, she had to use a wheelchair and was registered blind as a result of diabetic neuropathy (rối loạn hệ thần kinh). In 2009 she underwent a kidney transplant. Ms Townsend said then that she “would not go on to make old bones”.

It is a nice fruity wine, but it doesn't make old bones.

Phạm Hạnh

Đừng ném thức ăn cho con chó đang sủa!

by Tri Thức Trẻ, shared via Cafebiz.
-----
Gần nhà tiến sĩ Gay Hendricks có con chó đến đêm sủa ầm ĩ khiến ông phải ra ngoài đưa thức ăn để nó im lặng. Con chó quen thói và sủa mỗi đêm, ông Gay lại phải ra ngoài cho nó ăn. Đến một ngày, theo lời khuyên của vợ, ông dừng cho con chó ăn và chỉ 3 ngày sau, nó thôi không gây ồn nữa.

-> Bài học: Trong đời thực cũng có những “con chó thích sủa” như vậy. Bạn cần tỉnh táo để giải quyết chúng và nhớ là đừng bao giờ trở thành một “con chó thích sủa”.

-> Lời khuyên:
- Hiểu rằng càng ra sức tác động, càng nổi tiếng thì bạn lại càng phải đối mặt với nhiều con chó thích sủa. Mọi người yêu các anh hùng nhưng cũng thích thú khi nhìn họ sảy chân.

- Lắng nghe tiếng sủa, nhưng hãy suy nghĩ trước khi hành động. Nhớ rằng con chó không quan tâm đến bạn. Nó chỉ quan tâm đến bản thân mà thôi.

- Nhận ra rằng không nhất thiết phải ôm rắc rối của người khác vào mình. Bạn cần quyết định xem có nên can dự hay không. Nên tập trung vào Vòng Ảnh hưởng – gồm những vấn đề bạn có khả năng kiểm soát, thay vì sa vào Vòng Quan tâm – những thứ bạn ít hoặc hoàn toàn không điều khiển được. “Nhận thức rõ những thứ chúng ta cần chú trọng là bước tiến khổng lồ để trở nên chủ động”. Đừng để những việc không thể kiểm soát được khiến bạn xao nhãng khỏi thứ đáng ra bạn có thể thay đổi. Đừng bao giờ để những tiếng tru và sủa làm bạn trệch đường.

- Quan trọng không kém việc giải quyết những con chó thích sủa là đừng bao giờ trở thành một con chó thích sủa! Đôi khi bạn sẽ đạt được những gì mình muốn. Nhưng mọi người sẽ nhận ra rất nhanh và cảm thấy tức giận hoặc thất vọng.

-> Hãy ghi nhớ:
...“Hiệu ứng gợn sóng” không mang tính tích cực. Hãy làm giống như các thợ lặn, ghi điểm cao nhất khi nhảy xuống mà không tạo gợn sóng hay khiến nước bắn tung tóe. Đừng tạo những tiếng ồn thừa thãi, hãy cứ hoàn thành công việc bằng cách tao nhã nhất có thể.

Chuyện về một người bạn Trung Hoa và nền giáo dục Việt Nam

By Bao Anh Thai, hat tip to Steven Nguyen.
-----
Theo đường link này thì trường đại học Thiên Tân của Trung Quốc đã chế tạo ra một loại tàu ngầm không người lái với mục đích để ngăn chặn các chiến thuật tiếp cận của người nhái đối với các mục tiêu nổi và chìm trên biển.

Nếu như 20 năm trước thì tôi sẽ không tin câu chuyện trên vì lúc đó, đối với tôi, nền giáo dục Trung Hoa cũng giáo điều và xa rời thực tiễn một trời một vực như nền giáo dục Việt Nam. Thế nhưng những nhận thức của tôi về hệ thống giáo dục của họ theo thời gian thay đổi. Khi tôi theo học ở Mỹ, tôi gặp một anh bạn Trung Hoa ở thư viện khoa học kỹ thuật của trường đại học của tôi ở Tucson, Arizona. Tôi hay lên thư viện khoa học kỹ thuật vì thư viện đó mở cửa muộn nhất và sinh viên ở đó ít làm ồn ào hơn các sinh viên ở thư viện khoa học xã hội. Ở đó tôi gặp 1 anh bạn Trung Hoa lớn hơn tôi vài tuổi. Anh nói tiếng Anh một cách khó khăn và khó nghe. Thường xuyên, trong cuộc nói chuyện, tôi gặp nét mặt nhăn nhó của anh khi cố phát âm một từ tiếng Anh nào đó. Tuy nhiên khả năng đọc hiểu của anh rất tốt.

Những lúc giải lao, chúng tôi hay ngồi nhâm nha cốc cafe Starbucks to tổ chảng và ngắm nhìn các cô gái cheer leaders sân trường (các cô gái trông như trong ảnh dưới đây). Qua câu chuyện tôi biết rằng anh bạn tôi học về công nghệ vật liệu mới. Anh ấy không biết gì nhiều về sử Trung Quốc, chưa từng đọc qua Tam Quốc, Đông Chu, Thuỷ Hử và Hồng Lâu Mộng, tứ đại tác phẩm của nền văn học Trung Hoa. Anh ấy cũng mơ hồ về cách mạng văn hoá và càng không biết gì về sự kiện Thiên An Môn năm 1989. Anh ta không biết gì về cuộc chiến tranh biên giới với Việt Nam năm 1979 cũng như các tranh chấp trên biển Đông. Đôi khi tôi phải giảng cho anh ấy về lịch sử Trung Hoa cả cổ, trung lẫn hiện đại - đại loại như tại sao Tần Cối lại hại Nhạc Phi; tại sao Dã Chiến Quân Đông Bắc của Lâm Bưu với các chiến dịch Bình Tân, Hoài Hải đã trở thành tượng đài trong lịch sử khai quốc của nước Trung Hoa đỏ. Con người anh bạn đơn giản, anh ấy không biết về tất cả những thứ đó; anh ấy chỉ muốn học thật tốt về công nghệ vật liệu mới. Mọi thứ còn lại không phải là đối tượng đáng quan tâm của anh ấy - ngay cả các cô gái tóc vàng, tóc nâu mà tôi thích thú ngắm. Đối với anh bạn đó, cuộc sống là một chuỗi liên tục của việc học trên giảng đường, rửa bát trong tiệm ăn Trung Hoa và đọc hết chồng sách này tới chồng sách khác trong thư viện. Có lần khi trao đổi về chuyện nói tiếng Anh, anh nói rằng tôi nói tiếng Anh lưu loát vì sống ở vùng Mỹ đô hộ. Tôi không tranh cãi với anh bạn nhưng đoán rằng anh ấy nghĩ Việt Nam vẫn đang bị chia cắt như Triều Tiên và tôi đến từ miền Nam Việt Nam - nơi anh cho rằng đang bị Mỹ đô hộ như Hàn Quốc.

Thứ chung nhất mà chúng tôi cùng biết đó là bộ phim "Người Bắc Kinh ở New York". Khi tôi hỏi anh ấy là anh ấy có muốn ở lại nước Mỹ không thì anh ấy nói đại khái là Trung Quốc giờ đã giàu rồi, không còn khiến những nhạc công giàn nhạc giao hưởng Bắc Kinh phải sang New York rửa bát và mở xưởng may lậu nữa.

Bẵng đi nhiều năm, có một lần tôi gặp anh ở Liêu Đông, trung tâm công nghiệp nặng, năng lượng và công nghệ mới của Trung Hoa. Anh rủ tôi đến nơi làm việc và rất tự hào show cho tôi phòng thí nghiệm hiện đại với các nhân viên của anh tốt nghiệp ở các trường Mỹ và Anh về. Anh tự hào cho tôi xem hàng loạt mẫu vải có hoạ tiết rằn ri nguỵ trang. Anh đổ nước lên đó, những giọt nước không tan ra, không thấm qua vải mà đọng lại thành từng giọt tròn xoe trên mặt vải. Chỉ cần rũ 1 cái là nước đi mất, và vải không thể ướt. Anh nói rằng công nghệ này là công nghệ nano mà Mỹ đã có từ 10 năm trước nhưng đến lúc đó Trung Quốc đã làm chủ được. Với công nghệ đó, khi may quân phục cho binh sỹ, bộ quần áo sẽ rất thoáng vì không khí, gió vẫn thổi qua được bình thường nhưng quân phục sẽ không bẩn vì nước và các chất bẩm sẽ không bám được trên mặt vải. Những người lính cũng có thể cởi áo của mình ra để hứng nước mưa thay cho tấm ni-lon. Anh tự hào nói rằng có 2 giáo sư đầu ngành của Mỹ đã về hưu đang làm cố vấn cho anh để trung tâm nghiên cứu nơi anh làm việc làm chủ công nghệ vật liệu mới đó. Tôi hỏi rằng tại sao các giáo sư Mỹ lại làm cho Trung Quốc, anh cười nói rằng là vì Trung Quốc có thể trả cho họ số tiền cao hơn rất nhiều lần số tiền nước Mỹ có thể trả.

Lúc đó, tôi không nói gì nhưng tôi tưởng tượng được các biệt kích và lính hải quân Trung Quốc sẽ mặc trên người những loại vải đó. Tôi đoán loại chất phủ nano đó sẽ được phủ lên các kính bảo vệ mắt của binh lính xe tăng hay bộ binh cũng như kính lặn của người nhái. Với các loại chất phủ đó, các kính đó sẽ không bị mờ vì hơi nước khi hoạt động trong môi trường độ ẩm cao.

Trên đường bay về VN, tôi nghĩ tới một nước Trung Quốc mới mà con người như anh là đại diện. Đó là một nước Trung Quốc không biết lịch sử của chính mình, không quan tâm tới những quá khứ đau thương của dân tộc họ; một nước Trung Hoa mà nhiều năm trước khiêm tốn cúi đầu để học hỏi kiến thức và làm việc cật lực để tích luỹ để nay trở thành một nước Trung Hoa đầy tự tin, đầy tham vọng và có nhiều tiền đến mức để nếu không thể sáng chế ra một cái gì thì họ có thể dùng tiền để mua lại.

Khi nghĩ về những chiếc tàu ngầm không người lái của đại học Thiên Tân, tôi nghĩ tới người bạn tôi và đất nước của anh: một quốc gia lãng quên quá khứ, tự tin vào chính mình, đầy tham vọng và nhiều tiền của. Đó là một nước Trung Hoa mà chúng ta đang đối mặt.

Nghĩ đến đó, tôi chợt chạnh lòng khi nhớ rằng nếu tra trên internet về nền giáo dục đại học Việt Nam chúng ta sẽ thấy rất nhiều những chuyện các giáo sư, tiến sỹ hiệu trưởng, hiệu phó đạo văn của người khác cho chính luận văn của mình hoặc chuyện một nhóm chuyên gia đầu ngành xúm lại đánh một luận văn về văn học theo phong cách đấu tố thời cải cách ruộng đất. Trong khi đó, nguồn động viên đối với những thế hệ trẻ cho việc nghiên cứu khoa học áp dụng trong thực tiễn như chế tạo máy móc, tàu ngầm thì lại đến từ những người nông dân hay những người chưa từng qua đại học. Tôi thấy, đã từ rất lâu rồi, hệ thống giáo dục đại học trong suy nghĩ của chúng ta, chỉ là nơi người ta hợp thức hoá một tấm giấy gọi là bằng cử nhân; từ lâu rồi, nó không còn là nguồn động viên sự sáng tạo và nghiên cứu khoa học. Có một cái gì đó mà mỗi khi nghĩ về anh bạn Trung Hoa kia và nền giáo dục nước ta tôi lại thấy có gì chặn ngang trên cổ họng!

Nghèo đói không nên là trường đại học tốt nhất

shared from Bảo Anh, hat tip to Nguyen Tuan Hai.
-----
GS. An Kim Bằng người TQ từ đại học Harvard vừa có bài viết được rất nhiều báo điện tử Viêt nam đăng và đang gây hiệu ứng chấn động.

Một tấm gương bền bỉ vượt nghèo khó của GS và người mẹ của mình được vẽ ra rất xúc động và số đông đồng cảm sâu sắc.

Đó là điều dễ hiểu.

Bỏ qua các vấn đề chân thực hay không chân thực trong câu chuyện đặc biệt là việc GS vào đội tuyển IMO của TQ và thi cử thành công như thế nào mà chỉ có những người "trong cuộc của IMO" mới thấu hiểu , bài viết này của tôi xin được bác lại quan điểm của GS về việc cho rằng nghèo đói là trường đại học tốt nhất.

Một điều giản dị mà chúng ta dễ thấy là VN và TQ là 2 nước nghèo khó. Nếu vậy thì 2 cái đại học tốt nhất này đáng lẽ phải sản sinh ra các cá nhân kiệt xuất hơn rất nhiều các nước tư bản giầu có chứ. Chỉ có nghèo mới vượt khó còn giầu có thì không vươn lên sao?

Đó là một quan điểm rất sai lầm về giáo dục.

Ngày ngày các cha mẹ Việt kể cho các con nghe các câu chuyện nghèo khó của mình và bảo con mình phải học đi học nhiều vào. Đây là tư duy HỌC ĐỂ THOÁT NGHÈO. Học không có gì sai nếu học theo đam mê và khả năng để làm ra sản phẩm và đóng góp không chỉ cho cá nhân mình mà còn cho xã hội. Nhưng học vì điểm số để đạt được các mục tiêu vào các trường tốt và danh giá để thoát cảnh nghèo khó lại là một con đường và lựa chọn rất ... bao cấp và ấu trĩ.

Có biết bao là cách để thoát nghèo thay cho việc chỉ biết học. Chỉ biết học để thoát nghèo chính là nguyên nhân gốc rễ của việc chúng ta - đất nước Việt nam này - học giỏi mà vẫn nghèo.

Chúng ta không nên tự hào như vậy nữa. Mà phải đặt câu hỏi sao học giỏi mà cứ mãi nghèo thế?

Rất đơn giản. Chỉ biết học thì làm sao mà BIẾT LÀM. Tức là làm việc kiếm tiền hay làm ra một sản phẩm gì đó. Việc học qua quá trình phải kiếm tiền hay làm ra một sản phẩm mới giúp người học thu được kiến thức thật qua trải nghiệm tri thức thực tế và có được 2 thứ quý giá hơn kiến thức : TƯ DUY VÀ KĨ NĂNG.

Chúng ta đều biết ở phuong tây INNOVATION là động lực cho phát triển và thịnh vượng. Nếu không đổi mới sản phẩm cũ và sáng tạo ra sản phẩm mới được thì sẽ đồng nghĩa với cái chết. Nokia chết đi sau gần 2 thập kỉ lẫy lừng chỉ bởi 1 chiếc Iphone ra đời năm 2007. Một đế chế lụi tàn như Nokia và cả Motorola cho thấy kiến thức (kho sáng chế của khủng khiếp của họ) không thể giúp gì nếu họ không chịu làm ra một cái gì đó mới mẻ.

Vị GS của Harvard bây giờ không còn nghèo khổ nữa nhưng thiết nghĩ ông không nên lấy câu chuyện thoát nghèo (chưa phải làm giầu) của mình ra dạy bảo thiên hạ hay dẫn dắt mọi người thoát nghèo bằng việc học điên cuồng sao cho có thể có điểm cao có thành tích xuất sắc rồi vào được trường nọ trường kia như vậy.

Giáo sư còn chưa hiểu một khái niệm mà Henry Ford đưa ra là nền giáo dục cá nhân chỉ bắt đầu khi người ta rời trường phổ thông hay trường đại học cơ. Tư duy và cách tiếp cận của Henry Ford chính là nguồn động lực để ông sản sinh ra chiếc xe Model T của Ford làm thay đổi cả 1 nền công nghiệp xe hơi của nước Mỹ hùng mạnh. Cách tiếp cận tri thức và phát triển của Henry là : Phải làm cho bằng được. Thay vì phải học cho thật giỏi.

Đứng từ góc độ vươn lên của 1 cá nhân hay đất nước thì ai cũng khó khăn cả. Đã đến lúc chúng ta phải thôi việc coi học là cách duy nhất để thoát nghèo vì ngoài chuyện không hiệu quả ra thì nó còn là con đường phi nhân bản khi chỉ sinh ra cá nhân với thành công cho riêng mình nhờ học giỏi.

Thứ mà rất nhiều khi là vô dụng.

Niên lịch các âm mưu lật đổ chính phủ nước ngoài của Mỹ


Seems Legit...

Bài trước: Ai đã phát hiện ra virus Stuxnet?

Popular Now