Journey in Life: 10/10/12

Wednesday, October 10, 2012

Lên danh sách

Người môi giới bất động sản thành công (và trung thực) nhất sẽ nói cho bạn biết rằng công việc kinh doanh của họ đơn giản là lên danh sách (get the listing) còn khả năng bán hàng chỉ xếp thứ hai. Nếu tất cả các yếu tố khác là như nhau (all other things being equal), người môi giới với một ngôi nhà tốt hơn sẽ có vụ mua bán tốt hơn.

Điều tương tự cũng đúng đối với các nhà quản lý các đội bóng chày, nếu bạn có một đội hình (lineup) tốt hơn bạn có nhiều khả năng để giành chiến thắng hơn. Và tất nhiên điều đó cũng đúng với các quán sushi có cá tươi hơn. Và cũng đúng với công ty công nghệ cao với các lập trình viên tốt hơn, trường đại học với các giáo sư tốt hơn ...

Nếu tất cả rõ ràng như vậy, tại sao chúng ta dành tất cả thời gian của mình cố tìm các nhân tố đầu vào trung bình, giá rẻ và sau đó làm cho họ đặc biệt thông qua kỹ năng quản lý và bán hàng tuyệt vời của chúng ta? Tại sao chúng ta lại công nghiệp hóa quá trình tuyển dụng, dành rất ít thời gian tìm kiếm (scout), và chỉ phát hiện (seek out) những nhân tố có thể thay thế (replicable) thay vì các ngoại lệ đặc biệt? Cái tôi của chúng ta đòi hỏi chúng ta dành cả ngày đánh bóng những nhân tố trung bình thay vì tìm kiếm nhân tố đặc biệt.

Tốt hơn là nên đầu tư thời gian và tiền bạc vào những người và nguyên liệu đặc biệt

Bước một chân qua cửa

Một khía cạnh của quy tắc bất hòa là sự thôi thúc thực hiện đúng theo những gì đã cam kết. Ngay cả khi ai đó bắt đầu "được đằng chân, lân đằng đầu", chúng ta vẫn có xu hướng nhất quán cách cư xử và câu trả lời của mình. Thủ thuật hoạt động trên cơ sở nguyên tắc này được gọi bằng một số cái tên khác nhau, bao gồm: "bước một chân qua cửa", "lý thuyết tự giác", hoặc "yêu cầu liên tục". Về cơ bản, đây là phương pháp sử dụng sự tự giác của con người nhằm thúc đẩy họ tham gia hành động được yêu cầu. Khi một cá nhân lần đầu tiên làm theo lời yêu cầu, anh ta nhận thấy mình là người có ích. Nếu được nhờ lần thứ hai với đòi hỏi lớn hơn, anh ta sẽ vẫn có xu hướng đồng ý. Trong một cố gắng nhằm duy trì sự nhất quán với ấn tượng ban đầu và với sự tự giác của bản thân, anh ta sẽ đồng ý xả thân nhiều hơn nữa.

Những phác thảo dưới đây nhấn mạnh ba nguyên tắc mấu chốt trong việc sử dụng kỹ thuật này:

1. Cam kết nhỏ sau đó thường dẫn tới cam kết lớn hơn. Ví dụ, ban đầu người bán hàng thường nỗ lực để giành được một đơn đặt hàng, kể cả với giá trị không cao. Khi việc này đạt kết quả, những lần sau khách hàng sẽ có tâm lý tiếp tục muốn mua đồ ở đó.

2. Cam kết bằng văn bản thường có hiệu quả mạnh mẽ hơn cam kết miệng. Chúng ta biết sức mạnh của chữ viết. Khi hợp đồng được ký và những lời hứa hẹn được trình bày cụ thể trên giấy, mức độ cam kết theo đó mà tăng lên gấp mười lần.

3. Cam kết công khai có sức mạnh hơn cam kết riêng tư. Khi rơi vào tình trạng có nhiều người chứng kiến, chúng ta buộc phải luôn luôn tuân thủ cam kết đó. Nếu không, chúng ta có nguy cơ bị coi là người thiếu nhất quán, yếu đuối hoặc không thành thật. Ví dụ, như đã nêu ở trên, rất nhiều trung tâm giúp giảm cân khuyến khích khách hàng viết ra và chia sẻ mục tiêu giảm cân của họ với càng nhiều người càng tốt, từ đó hạn chế khả năng khách hàng này quay trở lại những thói quen có hại cho việc giảm cân của mình.

Điểm cốt yếu trong cách vận dụng quy tắc "bước một chân qua cửa" nằm ở chỗ phải khiến cho người khác chấp nhận một yêu cầu nhỏ lúc đầu. Ví dụ, nếu bạn hỏi một người: "Anh có thể dành cho tôi chỉ một phút thôi được không?", hầu hết mọi người đều chấp thuận. Theo lý thuyết tự giác, con người sẽ quan sát cách xử thế của chính mình và liên quan đến sự tương tác này, họ tự coi mình là một người có ích. Bước tiếp theo của quy tắc "bước một chân qua cửa" là đặt ra một yêu cầu khác có liên quan nhiều hơn. "Tôi có thể thử cái này lên vết ố trên tấm thảm nhà anh không?" Người được hỏi cảm thấy anh ta nên chấp thuận với yêu cầu thứ hai, bởi vì anh ta là "một người như thế". Anh ta đã từng làm những việc khác để ủng hộ sản phẩm hoặc dịch vụ này, nên anh ta sẵn sàng làm theo đề nghị thứ hai.

Một nghiên cứu năm 1966 của hai nhà tâm lý học Jonathan Freedman và Scott Fraser đã làm nổi bật hiệu quả của quy tắc "bước một chân qua cửa". Trong thí nghiệm của họ, một người nghiên cứu giả làm một tình nguyện viên đi vận động các gia đình ở California, hỏi xem họ có đồng ý cho đặt một tấm biển lớn có đề "Hãy lái xe cẩn thận" ở bãi có trước nhà hay không. Khi được yêu cầu cho xem kích cỡ của tấm bảng, tính nguyện viên này đưa ra một bức hình chụp tấm bảng hiệu rất lớn chắn ngay quang cảnh của một ngôi nhà đẹp.

Tất nhiên là hầu hết mọi người đều từ chối, nhưng trong một nhóm có đến 76% đồng ý. Nguyên nhân cho sự chấp thuận của họ như sau: hai tuần trước đó, những hộ gia đình này đã được một tình nguyện viên đề nghị thực hiện một cam kết nhỏ là dán một biển hiệu hình vuông rộng 3 inches có đề "Hãy làm người lái xe an toàn" lên trên cửa sổ nhà họ. Vì đề nghị đó quá nhỏ và đơn giản, hầu hết mọi người đều đồng ý. Kết quả đáng ngạc nhiên là ở chỗ cam kết nhỏ ban đầu đó đã có ảnh hưởng sâu sắc tới những người này khiến họ sẵn sàng làm theo một yêu cầu lớn hơn rất nhiều chỉ hai tuần sau đó.

Với một nhóm gia đình khác, Freedman và Fraser gửi một bản đề nghị mọi người ký tên nhằm hỗ trợ cho hoạt động giúp đỡ California tươi đẹp hơn. Tất nhiên, hầu hết mọi người đều ký tên. Hai tuần sau, một tình nguyện viên khác đến và hỏi họ xem liệu họ có đồng ý đặt tấm biển lớn có đề "Hãy lái xe cẩn thận" trước sân nhà hay không. Thật bất ngờ, khoảng một nửa số hộ gia đình được hỏi đều chấp nhận, mặc dù cam kết nhỏ của họ lần trước là về mỹ quan thành phố chứ không phải về lái xe an toàn.

Freedman và Fraser cũng quan tâm khám phá xem liệu họ có thể thuyết phục các hộ gia đình làm theo một yêu cầu rất lớn được không. Họ đề nghị phụ nữ trong các gia đình cho phép một nhóm khoảng 5, 6 người lạ được thoải mái xem xét tủ ly của nhà họ cùng với những nơi để đồ đạc khác trong vòng hai giờ đồng hồ, với lý do để phân loại các sản phẩm gia dụng trong nhà. Tuy nhiên, trước khi đưa ra yêu cầu này, nhóm nghiên cứu đã đề nghị một số phụ nữ tham gia vào một bản lấy ý kiến về vật dụng gia đình. Kết quả là khoảng 50% số phụ nữ tham gia cuộc khảo sát đồng ý cho phép những người đàn ông lạ vào nhà kiểm tra các vật dụng của gia đình họ, trong khi chỉ có 25% số phụ nữ không tham gia cuộc khảo sát, chỉ có 25% đồng ý với yêu cầu trên.

Một nghiên cứu khác được tổ chức nhằm thử nghiệm xem liệu những sinh viên tâm lý học mới vào trường có thể dậy sớm để tham gia vào một cuộc hội thảo lúc 7 giờ sáng không. Nhóm sinh viên thứ nhất ngay từ đầu đã được thông báo rằng cuộc hội thảo sẽ bắt đầu vào đúng 7 giờ sáng. Trong số này chỉ có 24% sinh viên đồng ý tham gia. Đối với nhóm thứ hai, họ được biết trước về nội dung nghiên cứu và sự hiện diện của họ là rất cần thiết. Chi tiết họp lúc 7 giờ sáng chỉ được đề cập đến sau khi họ đồng ý tham gia và 56% số người được hỏi đã chấp thuận. Mặc dù sau đó họ được thông báo là có thể thay đổi lại ý kiến, nhưng không ai làm việc đó cả. 95% số sinh viên được hỏi thực tế đã làm theo cam kết và có mặt đúng 7 giờ sáng để tham gia hội thảo.

Trong một thí nghiệm khác, nhà tâm lý học xã hội Steven J.Sherman muốn tìm hiểu xem liệu có thể tăng số người sẵn lòng đi quyên góp từ thiện cho Hội Ung thư Hoa Kỳ hay không. Ông gọi điện cho một số gia đình và thăm dò phản ứng của họ nếu họ được đề nghị làm tình nguyện viên trong vòng 3 giờ đồng hồ để đi quyên góp tiền từ thiện cho Hội Ung thư Hoa Kỳ. Không muốn tỏ ra là người bàng quan, rất nhiều người trả lời rằng họ sẽ nhận lời. Kết quả, cuối cùng ra sao? Khi một đại diện của Hội Ung thư Hoa Kỳ thực sự gọi điện và đề nghị họ làm tình nguyện viên, số người nhận lời tham gia đã tăng lên 700%.
P. 68 - Maximum Influence

Sự nhất quán về tâm lý
Miếng mồi và cái công tắc
Bước một chân qua cửa
Sự hấp dẫn: Hiệu ứng hào quang
Sự tương đồng (thân quen)
Kỹ năng giao tiếp
Sức ép xã hội (Quy tắc Công nhận Xã hội)
Quy tắc khan hiếm
Ngôn từ - Đòn bẩy của ngôn ngữ
Tương phản để bổ sung
Kỳ vọng
Lôi cuốn đánh thức trí tò mò
Khen ngợi giải phóng tiềm năng
Tiêm chủng để phòng thủ

"Hive of activity" nghĩa là gì?

Một tảng ong màu xanh từ một tổ ong ở Ribeauville, Pháp. Ảnh: Vincent Kessler

Nếu một nơi được mô tả như là 'a hive of activity' (tổ ong của các hoạt động), điều đó có nghĩa là nơi đó rất bận rộn.

Ví dụ
La Bouqueria market is a hive of activity on a Saturday morning, with vendors selling all sorts of food and drink.
Welcome to the department! It's a real hive of activity, but don't worry, you'll soon get the hang of it.
London was a hive of activity over the summer, with lots of tourists and spectators who came to see the Olympic games.

Xin lưu ý
Nếu một nơi đông nhiều người, nơi đó cũng có thể được mô tả là buzzing (kêu vù vù).

The nightclub was packed with people last night; it was really buzzing.

Thực tế thú vị:
Những người nuôi ong ở miền bắc nước Pháp đã rất ngạc nhiên khi thấy các con ong của họ tạo ra mật ong với các sắc thái không tự nhiên màu đỏ, xanh lá cây và xanh da trời. Một cuộc điều tra cho thấy những con ong đã đến một nhà máy địa phương xử lý chất thải từ M&Ms; những viên kẹo sô-cô-la nhiều màu.

Kinh tế Nhật Bản bị ảnh hưởng bởi lệnh cấm xuất quặng của Indonesia

Nhật Bản vừa yêu cầu Indonesia nới lỏng lệnh cấm xuất khẩu quặng kim loại bắt đầu từ năm 2014.

Trong cuộc gặp với Bộ trưởng Điều phối kinh tế Indonesia Hatta Rajaxa đang ở thăm Tokyo, Bộ trưởng Thương mại Nhật Bản Eedano hối thúc Indonesia xem lại quyết định cấm xuất khẩu Niken và 13 loại quặng kim loại khác, bởi vì điều này có thể tạo ra những tác động tiêu cực tới nền kinh tế Nhật Bản.

Hiện Nhật Bản đang nhập hơn 50% nhu cầu quặng Niken từ Indonesia. Đây là nguyên liệu cần thiết để sản xuất thép không gỉ.

Hồi đầu tháng 2, Bộ Năng lượng và Tài nguyên Khoáng sản Indonesia quyết định cấm xuất khẩu quặng kim loại bắt đầu từ năm 2014, nhằm tăng cường khả năng sản xuất kim loại quốc gia, sử dụng các sản phẩm luyện kim dùng cho mục đích trong nước. Ngoài ra, quyết định này còn có tác dụng khuyến khích thu hút đầu tư tư nhân và nước ngoài vào xây dựng các cơ sở luyện kim ở nước này.

Tháng 5 vừa qua, Indonesia bắt đầu áp dụng mức thuế suất 20% đối với 14 loại quặng xuất khẩu của nước này, mức thuế được duy trì cho đến khi lệnh cấm đầy đủ vừa nêu có hiệu lực vào năm 2014.


Indonesia: nền kinh tế năng động nhất ASEAN hiện nay

Tập đoàn Tokyu Nhật Bản sẽ đầu tư 100 tỷ yên vào Bình Dương

Khu đô thị Tokyu Bình Dương có diện tích khoản 110ha bao gồm 1.500 căn hộ chung cư cao ốc và các công trình nhà ở, văn phòng, trường học, khu phức hợp thương mại sẽ được xây dựng vào 2014.

Tokyu sẽ thiết kế khu đô thị này dựa trên những kinh nghiệm đã thu thập được khi phát triển khu dân cư 5.000 ha dọc theo tuyến đường sắt Denentoshi, nằm ở phía Tây Tokyo.

Được biết, ý tưởng xây khu đô thị mô phỏng theo khu phố dọc Denentoshi tại Việt Nam được hình thành khi các lãnh đạo của tỉnh Bình Dương đến thăm Nhật Bản vào tháng 3 vừa qua.

Ngày 27/6 vừa qua, Tokyu và Becamex IDC cũng đã ký kết biên bản ghi nhớ về việc hợp tác phát triển hệ thống giao thông tại tỉnh Bình Dương sau khi hai bên nhận được giấy phép đầu tư xây khu đô thị tại tỉnh này.


Nhật Bản hợp tác đường sắt với Thái Lan

Bộ trưởng giao thông Nhật Bản Yuichiro Hata ngày 9/10 cho biết ông đã ký biên bản ghi nhớ (MoU) về hợp tác trong lĩnh vực đường sắt với chính phủ Thái Lan.

MoU đề cập đến việc chia sẻ công nghệ đường sắt và đồng tài trợ cho các cuộc hội thảo, đồng thời hai nước sẽ thành lập đoàn công tác để trao đổi thông tin.

Trong cuộc gặp ngày 8/10 với Thủ tướng Thái Lan Yingluck Shinawatra, ông Hata đã trình bày về các công nghệ đường sắt và thuỷ lợi của Nhật Bản.

Từng trải qua trận lụt lịch sử hồi năm ngoái, Thái Lan đang có kế hoạch tìm kiếm một nhà thầu quốc tế nhằm đưa ra các giải pháp giảm thiểu lũ lụt. 

Transform_Oct 10


We are always paid for our suspicion by finding what we suspect.
- Henry David Thoreau

One great seer after another tells us this same basic message: we see what we expect to see.

Assignment: Today, watch this process within you - no judgment, please.

Henry David Thoreau (12/7/1817-6/5/1862), là nhà văn, nhà thơ, nhà tự nhiên học, nhà sử học, nhà triết học, nhà địa hình học mẫu mực người Mỹ. Ông là một trong những người đi tiên phong theo thuyết Tiên nghiệm và là một nhà hoạt động tích cực tham gia phong trào kháng thuế, bãi nô; ngoài ra ông còn để lại dấu ấn khi chỉ trích mạnh mẽ sự phát triển của công nghệ. 

Ông được nhiều người biết đến qua tác phẩm nổi tiếng Walden- trong đó ông đề cập đến việc bản thân đã từng sống một cuộc sống đơn giản và gần gũi với thiên nhiên, và bài luận Civil Disobedience (tạm dịch là sự bất tuân dân sự) mà qua đó ông bày tỏ sự ủng hộ đối với việc cá nhân kháng cự lại chính quyền dân sự trên tinh thần phản đối kiểu Nhà nước bất công...

Transform_May 29
Transform_Jul 13