Journey in Life: 05/13/14

Tuesday, May 13, 2014

Người bạn Trung Hoa


Bài trước: Bạn đến chơi nhà

Vì sao đảng Cộng Hòa có thể chiếm đa số ghế tại Thượng Viện năm nay?

Riding the Lame Duck to the Fiscal Cliff. Photo courtesy DonkeyHotey.

Tổng thống Barack Obama vốn đã khá vất vả với một Hạ viện do đảng Cộng Hòa kiểm soát, thế nhưng đảng Dân chủ có lẽ sẽ phải đối mặt với nguy cơ thất bại trong cuộc tranh cử vào Thượng viện tháng Mười Một tới đây. Nếu điều này thực sự xảy ra thì hai năm còn lại của Obama tại Nhà Trắng sẽ khó khăn hơn nhiều so với thời kỳ đầu nhiệm kỳ Tổng thống. Nếu đảng Cộng Hòa chiếm đa số trong Thượng viện, điều này hoàn toàn có thể, đồng nghĩa với việc đảng Cộng Hòa sẽ kiểm soát cả hai viện Quốc hội và khi đó Obama hoặc (phải) hợp tác hoặc bị cho ra rìa.

Khả năng đảng Cộng Hòa sẽ thắng trong cuộc tranh cử tháng Mười Một lớn dường nào? Đảng Cộng Hòa cần phải chiếm được thêm số ghế tương đối lớn là 6 ghế, tuy nhiên mọi việc có vẻ thuận lợi (the winds are blowing in their favour). Đó là do một vài nguyên nhân liên quan đến tâm trạng chung của công chúng: nền kinh tế phục hồi chậm chạp và nhiều người Mỹ cảm thấy vô cùng chán nản. Tổng thống Obama không có tên trên lá phiếu nhưng danh tiếng của ông cũng có ý nghĩa quyết định phần nào. Lý do quản lý yếu kém việc triển khai (roll-out) chương trình cải cách y tế do Obama đề xướng đã làm sứt mẻ danh tiếng về năng lực (như thể họ có vậy) của đảng Dân chủ. Tỷ lệ ủng hộ khá thấp dành cho Obama (43% theo khảo sát của RealClearPolitics) cũng sẽ “đè nặng” lên uy tín của đảng này.

Ngoài ra còn có các nguyên nhân khác liên quan đến cơ chế bầu cử. Có 100 thượng nghị sĩ – mỗi bang có 2 người, bất kể dân số bang đó là bao nhiêu. Nhiệm kỳ của các thượng nghị sĩ là 6 năm. Cứ 2 năm một lần thì 1/3 số ghế sẽ được bầu lại. Trong cuộc bầu cử năm 2008, đảng Dân chủ đã thắng lớn (đây cũng là năm ông Obama lần đầu đắc cử Tổng thống), vì vậy họ giành được đa số ghế ở những bang mà thông thường họ không mấy được ủng hộ. Điều này có nghĩa là năm nay đảng Dân chủ sẽ phải bảo vệ rất nhiều ghế mà họ cảm thấy khó có thể giữ được. Bốn thành viên đảng Dân chủ là Mark Begich ở Alaska, Mark Pryor ở Arkansas, Mary Landrieu ở Louisiana và Kay Hagan ở North Carolina đang phải nỗ lực để bám trụ tại những bang mà Mitt Romney giành thắng lợi vào năm 2012.

Ngoài ra 5 thượng nghị sỹ của đảng Dân chủ chuẩn bị nghỉ hưu hoặc đã rời ghế, trong đó có 3 người đến từ các bang mà ông Obama thua với tỷ lệ 10% năm 2012 (South Dakota, West Virginia và Montana). Chỉ có 3 thượng nghị sỹ của đảng Cộng Hòa sẽ về hưu và tất cả đều thuộc các bang mà đảng của họ chỉ thua nếu hành động như trẻ nít (moronic). Thế nhưng, điều này không phải là không thể xảy ra. Các cử tri trong cuộc bầu cử sơ bộ chọn đại diện của Đảng ra ứng cử đôi khi chọn đại biểu dựa trên tư tưởng của họ thay vì khả năng được bầu. Thực tế, 6 ghế thượng nghị sĩ của đảng Cộng hòa đang vấp phải những thách thức từ cánh hữu. Tuy nhiên, nhiều người dự đoán (crystal ballgazer) rằng đây sẽ là một năm thành công của đảng Cộng hòa và thật sự gây đau đầu cho người đứng đầu Nhà Trắng.

Phương Thùy
The Economist

Liệu cuộc thi âm nhạc Eurovision có dàn xếp kết quả?

Photo courtesy Paul Townsend.

Vào ngày 10 tháng Năm, thành phố Copenhagen sẽ tổ chức chung kết cuộc thi âm nhạc Eurovision, một liên hoan hàng năm của thể loại nhạc pop ‘sến sẩm’ (cheesy) bắt đầu từ năm 1956 bởi Mạng lưới Phát thanh Truyền hình châu Âu với mục đích liên kết các mạng lưới truyền hình của châu lục cả về kĩ thuật và văn hóa. Cuộc thi đã đưa tên tuổi một số người chiến thắng lên thành sao hạng A như Abba (Thụy Điển, 1974) và Celine Dion (Thụy Sĩ, 1988); mang khiêu vũ Ireland đến với khán giả thế giới (Riverdance xuất hiện lần đầu trong giờ giải lao năm 1994) và tạo ra những khoảnh khắc khó quên (những người Anh ở độ tuổi nhất định sẽ nhớ màn ‘xé váy’ (skirt rip) của Bucks Fizz năm 1981). Tuy vậy, đôi khi sự kiện này lại chia rẽ các nước tham gia thay vì đoàn kết họ với nhau. Năm 2008, Sir Terry Wogan, bình luận viên cho BBC từ năm 1980 nói ông sẽ từ chức vì không muốn là người “chủ trì một thất bại nhục nhã nữa” (năm đó nước Anh đứng cuối bảng). Ông nói: “Việc bình chọn trước đây xoay quanh các bài hát. Giờ thì nó xoay quanh định kiến dân tộc”. Liệu cuộc thi Eurovision có thực sự dàn xếp kết quả (stitch-up)?

Theo luật của Eurovision, mỗi nước cho điểm các bài hát được yêu thích nhất xác định bởi hệ thống bình chọn qua điện thoại và phiếu bầu của các chuyên gia. Tuy nhiên, cả hai cách này đều bị cáo buộc thiên vị theo nước. Nhưng theo một phân tích gần đây bởi các nhà thống kê của hai tổ chức tại Anh, Imperial College và University College London, thực tế không đơn giản như vậy. Sau khi xem xét phiếu bầu trong hai thập kỉ qua, họ kết luận chất lượng (prowess) âm nhạc thực sự 'chưa chắc là yếu tố duy nhất giúp ghi điểm'. Nhưng họ cũng thấy rằng các xu hướng (pattern) bình chọn không bị thúc đẩy bởi sự thù nghịch (animosity) mà là bởi những quan hệ tích cực giữa các nước như sự gần gũi địa lý và tương đồng văn hóa. ‘Phân tích của chúng tôi không tìm ra bằng chứng thuyết phục nào về sự thiên vị tiêu cực hay phân biệt chống lại bất cứ ai – không có nước nào thực sự có kẻ thù’, một trong các nhà nghiên cứu, ông Gianluca Baio của University College London nói.

Thổ Nhĩ Kỳ có vẻ giành được nhiều điểm nhờ phiếu bầu của người Đức, các nhà nghiên cứu ghi nhận, ‘có thể là do số đông người Thổ nhập cư vào Đức và đã bình chọn qua điện thoại từ đó’. Trong các xu hướng họ tìm thấy, còn có Cyprus và Albania thường ủng hộ Hy Lạp, có lẽ cũng do dân nhập cư, và nước Anh có lượng fan hâm mộ vững chắc ở Ireland, Italy và Malta. Nhìn chung, phiếu bầu thường được chia thành bốn khối: một gồm Áo, Thụy Sỹ và các nước thuộc Nam Tư cũ; một gồm Trung và Nam Âu; một nhóm lớn hơn gồm các nước thuộc Liên Xô cũ, Vương quốc Anh, Ireland và Scandinavia, nhóm này lại thường chia đôi nữa. Nhưng, theo ông Baio, ‘các xu hướng chúng tôi quan sát được không thực sự rõ ràng’.

Đôi khi cuộc thi có thể làm lộ rõ sự phân chia lớn trong xã hội châu Âu bất kể người chiến thắng là ai. Thí sinh Áo năm nay – Conchita Wurst, một nghệ sĩ ăn mặc như phụ nữ với mái tóc (locks) đen dài và bộ râu rậm tương xứng, đã làm dấy lên từ Ukraine, Belarus và Nga yêu cầu cấm "cô" tham gia hay chí ít là nhà đài địa phương không phát bài hát của cô. ‘Cuộc thi quốc tế nổi tiếng mà con em chúng ta sẽ xem đã trở thành cái ổ (hotbed) của lũ đồng tính (sodomy) do sự khởi xướng của lũ người theo phái tự do ở châu Âu’, đơn kiến nghị của Nga viết. Trong khi đó, những người đồng tính ở các nơi thuộc đông Âu với xã hội tự do hơn đã lên kế hoạch ăn mừng tác phẩm đầy chất mỹ học này mà PinkNews, một trang tin nổi tiếng khắp châu Âu gọi là “World Cup của người đồng tính”.



Đăng Duy
The Economist

"Time on one’s hands" nghĩa là gì?

Trước khi chấn thương, anh chẳng có mấy thời gian rảnh rỗi. Photo courtesy Corey-Adam Crowley.

Thành ngữ 'Time on one’s hands' có nghĩa là thì giờ nhàn rỗi, chẳng có gì để làm.

Ví dụ
Brett hasn’t been able to play soccer since he broke a toe (gãy một ngón chân). Whereas he used to have a full schedule of training, practices and games, lately he’s found nothing to do. He has so much time on his hands, he’s bored (buồn chán). He can’t wait to start playing again.

When my twins (con sinh đôi) were very young, I was always busy. I never had a free minute to myself because I was always looking after (chăm nom) the kids. But now that they are going to elementary school, I have some time on my hands. That’s why I’m thinking about going back to work part-time.

Huyền Trang
VOA