Journey in Life: 07/20/14

Sunday, July 20, 2014

A man must be...

langdu thừa nhận có khuyết điểm là chỉ thích ngắm gái xinh thôi :D Photo courtesy micadew.

"A man must be big enough to admit his mistakes, smart enough to profit from them, and strong enough to correct them."
~ John C. Maxwell

Never look down on anybody

Photo courtesy The Mind Unleashed.

Previous post: Nhà là nơi bình yên nhất

Cậu bé 16 tuổi tạo phần mềm theo dõi đại biểu Quốc hội


xem nhận được bao nhiêu tiền vận động hành lang từ các tập đoàn lớn, tên là Greenhouse (green là màu xanh, màu của đồng đôla Mỹ), và house ý nói về hai viện của Quốc hội, phần mềm thu thập dữ liệu từ các donation của các tập đoàn cho ứng cử viên nghị sĩ mỗi kỳ bầu cử trước đó, người đọc khi xem một bài báo về chính trị, có thể click chuột phải vào tên nghị sĩ, và phần mềm sẽ cho biết chính xác họ nhận được bao nhiêu, như vậy theo dõi quá trình họ bỏ phiếu khi vote về y tế, giáo dục... sẽ enlightening hơn.

-----
How does Greenhouse work?
It works by highlighting the name of any member of Congress on any website, and when you hover over these names a little box appears that shows detailed contribution information with amounts and where those amounts have come from. It’s basically a list of the top-ten industries from which they receive their money.

Vì sao các con tem hiếm có giá trị đến vậy?

Rare stamp misprint: FDR with six fingers. Photo courtesy Marcin Wichary.

Ngày 17 tháng Sáu, con tem Magenta 1 cent của Guiana, thuộc Anh, được bán đấu giá (go under the hammer) tại New York bởi nhà đấu giá nổi tiếng Sotheby’s. Con tem là mẫu duy nhất còn lại của đợt phát hành tiền xu năm 1856 tại thuộc địa vùng Nam Mỹ này của Anh. Trong 3 lần đấu giá trước đây, con tem Magenta 1 cent đều lập kỉ lục mới về số tiền được trả và lần này, nó đã trở thành con tem đắt nhất thế giới (giá 9,5 triệu USD). Trước buổi đấu giá, mọi người dự đoán giá của con tem có thể lên tới 20 triệu đôla, cao gấp 10 lần so với giá con tem đang giữ kỉ lục hiện tại, Treskilling Yellow, được đấu giá năm 1996. Vì sao giá của các con tem hiếm lại cao đến vậy?

Nguyên nhân chính là do số lượng các đại gia siêu giàu trên thế giới đã tăng mạnh trong những năm gần đây. Theo Danh sách Những người giàu nhất thế giới của Hurun, xuất bản tháng 2, thế giới có 1.867 tỉ phú đôla, tăng 414 người so với năm ngoái. Điều này có nghĩa là số tiền trả cho những thứ họ ham muốn (covetable items) ngày càng cao hơn nhiều so với những thứ chỉ đơn thuần là tốt – từ các tác phẩm nghệ thuật nổi tiếng cho đến các loại rượu thượng hạng và những con tem độc nhất vô nhị (one-of-a-kind). Ước tính giá trị của các con tem cực hiếm đã tăng 11% hàng năm trong bốn thập kỷ vừa qua. Trong khi đó, giá trị của các bộ sưu tập tốt nhưng không mấy đặc biệt (good-but-not-extraordinary) lại giảm mạnh.

Sự trỗi dậy của Trung Hoa cũng làm tăng giá trị của các đồ vật quý hiếm. Hiện nay, Trung Hoa có khoảng hơn 300 tỷ phú đôla, tăng 25% so với năm ngoái. Và những người này rất thích các đồ vật có giá trị sưu tầm (collectibles): nghiên cứu gần đây của Ban Tài sản cá nhân thuộc Ngân hàng Barclays, những người Trung Hoa siêu giàu nắm giữ 17% tài sản của họ dưới dạng các đầu tư thay thế như các bức tranh mỹ thuật và ngọc chế tác (jade objets d’art), so với con số này ở Mỹ và Anh lần lượt là 9% và 7%. Ảnh hưởng của họ tới thị trường sưu tập tem (philately market) rõ rệt hơn hẳn so với thị trường các đồ sưu tập khác. Khi việc sưu tập tem không còn thịnh hành ở phương Tây, các nhà sưu tập Trung Quốc đã thế chỗ (pile in). Ít nhất khoảng một phần ba các nhà sưu tập tem là ở Trung Hoa; những người buôn bán tem nói rằng các cuộc đấu giá và triển lãm tại Hong Kong và Beijing với sự tham gia của các nhà sưu tập trẻ tuổi sôi động hơn nhiều so với tại London và New York. Nhà tổ chức đấu giá Sotherby’s đã trưng bày con tem Magenta 1 cent tại Hong Kong trước buổi đấu giá để thu hút các nhà sưu tập tiềm năng.

Cuối cùng, các con tem cực hiếm có giá trị cao không chỉ do tính khan hiếm mà còn nhờ giá trị lịch sử của chúng. Con tem duy nhất còn sót lại Megenta 1 cent do một cậu bé tìm thấy năm 1873. Sau đó, nó được bán cho một nhà sưu tập tem địa phương với giá chỉ vài shillings. Cuối thế kỷ 19, con tem này đã nằm trong tay của bá tước người Áo Philippe la Renotiere von Ferrary – có lẽ là nhà sưu tập tem vĩ đại nhất trong lịch sử. Bộ sưu tập của ông sau đó bị Pháp tịch thu, coi đây là bồi thường chiến phí sau Thế chiến I. Con tem này được đấu giá lần đầu tiên vào những năm 1920. Sau đó, nó được ông trùm dệt may người Mỹ Arthur Hind mua lại sau khi trả giá cao hơn vua George V của Vương Quốc Anh, với số tiền 35.000 USD, lập kỉ lục thế giới đầu tiên về giá của con tem này. Trong lần bán gần đây nhất cho John du Pont, (người thừa kế tài sản của tập đoàn hóa chất DuPont) những năm 1980, con tem có giá gần 1 triệu USD. Có dự đoán cho rằng Nữ hoàng Elizabeth sẽ tham gia đấu giá lần này. Nhưng sẽ không có gì ngạc nhiên nếu Hoàng gia Anh lại một lần nữa thua cuộc trước một nhà sưu tập tem người Trung Hoa.

Tuấn Minh
The Economist

"Call a spade a spade" nghĩa là gì?

Photo courtesy Liz Lister.

'Call a spade a spade' nghĩa đen là 'gọi cái xẻng là cái xẻng', và nghĩa bóng là nói thẳng và nói thật mà không sợ làm phiền lòng người khác, hay là nói toạc móng heo. Thành ngữ này có từ thời cổ Hy lạp, và sau đó xuất hiện trong tiếng Anh từ thế kỷ thứ 16.

Ví dụ
You know me, I call a spade a spade and when I see someone behaving like an idiot, I tell them.
Let's call a spade a spade – Brad is a very poor student.
Let's call a spade a spade. The man is a liar.

My grandmother always gave her honest (thành thực) opinion (ý kiến) whether people liked it or not. Everyone could depend on her to call a spade a spade.

The judge (giám khảo) of the talent contest (cuộc thi tuyển lựa tài năng) is known for calling a spade a spade. After a girl finished singing, for example, he told her that she didn’t have any talent. He spoke so frankly that she nearly cried (gần khóc).

Huyền Trang
VOA

Thoát Á Luận

shared via Tuần Việt Nam - 15/01/2010.
-----
Từ thế kỷ 19, Fukuzawa Yukichi (Nhật Bản) đã viết: "Đường giao thông trên thế giới là phương tiện để làn gió của văn minh phương Tây thổi vào phương Đông. Khắp mọi nơi, không có cỏ cây nào có thể ngăn được làn gió văn minh này"
-----
Thử nghĩ mà xem, những người phương Tây từ thời cổ kim đến nay đều có cùng dòng dõi giống nhau và họ không khác nhau nhiều lắm. Nếu ngày xưa họ chậm chạp thì ngày nay họ di chuyển hoạt bát và nhanh chóng hơn chính là vì họ lợi dụng được thế mạnh của phương tiện giao thông đó mà thôi. Đối với chúng ta, những người sống ở phương Đông, trừ khi chúng ta có quyết tâm vững chắc muốn chống lại xu thế văn minh phương Tây thì chúng ta mới có thể chống đỡ được, còn nếu không tốt nhất là chúng ta hãy cùng chia sẻ chung số mệnh với nền văn minh ấy.

Nếu chúng ta quan sát kĩ lưỡng tình hình thế giới hiện nay, chúng ta sẽ nhận thấy được rằng chúng ta không thể nào chống lại được sự tấn công dữ dội của nền văn minh ấy. Vậy tại sao chúng ta không cùng nhau bơi nổi trên biển văn minh ấy, cùng nhau tạo ra một làn sóng văn minh ấy, cùng nhau nỗ lực xây dựng và hưởng lạc những thành quả của nền văn minh ấy?

Photo courtesy Wikipedia.
Làn gió văn minh như là sự lan truyền của dịch bệnh sởi. Hiện giờ dịch bệnh sởi khởi phát từ vùng miền tây ở Nagasaki đang lan truyền về phía đông tới vùng Tokyo nhờ tiết trời ấm áp của mùa xuân. Thời điểm này chúng ta sợ sự lan truyền của dịch bệnh này thì phải tìm phương thuốc, nhưng liệu có phương thuốc nào có thể ngăn chặn sự lây lan này không? Tôi có thể chứng minh rằng chúng ta không có một phương thuốc nào ngăn chặn được dịch bệnh cả. Cho dù chúng ta có ngăn chặn được dịch bệnh có thể lây lan này thì hậu quả là con người chúng ta sẽ chỉ có hư hỏng mà thôi.

Trong nền văn minh ấy có cả lợi lẫn hại song song, nhưng lợi luôn nhiều hơn hại, sức mạnh của những điều lợi đó không gì có thể ngăn cản được. Đó chính là điểm mà tôi muốn nói rằng chúng ta không nên tìm cách ngăn cản lại sự lan truyền của nền văn minh ấy. Là những người trí thức, chúng ta hãy góp sức giúp cho sự lan truyền của làn sóng văn minh đó tới toàn dân trong nước để họ thấy được và làm quen với nền văn minh ấy càng sớm càng tốt. Làm được như vậy chính là sự nghiệp của những người trí thức.

Nền văn minh phương Tây đang xâm nhập vào Nhật Bản và có thể tính bắt đầu từ chính sách mở cửa của nước nhà vào thời Gia Vĩnh (Kaei, 1848-1854). Người dân trong nước bắt đầu biết đến những giá trị hữu ích của nền văn minh ấy, và đang dần dần tích cực hướng tới tiếp nhận nền văn minh ấy. Nhưng con đường tiến bộ tiếp cận nền văn minh đang bị cản trở bởi chính phủ già nua lỗi thời. Cho nên đó là vấn đề không thể giải quyết được. Nếu chúng ta duy trì chính phủ hiện nay thì nền văn minh chắc chắn không thể xâm nhập vào được. Đó là vì nền văn minh hiện đại không thể song song tồn tại được cùng với những truyền thống Nhật Bản. Nếu chúng ta tìm cách thoát ra khỏi những truyền thống cũ kĩ đó thì đồng nghĩa với việc phải hủy bỏ chính phủ đương thời đi. Thế thì đương nhiên, nếu chúng ta ngăn cản lại nền văn minh đang xâm nhập vào Nhật Bản thì chúng ta không thể giữ gìn được nền độc lập của chúng ta. Dù thế nào đi chăng nữa thì sự náo động mãnh liệt của nền văn minh thế giới không cho phép vùng Đảo Đông Á cứ tiếp tục ngủ trong sự cô độc nữa.

Trong thời điểm hiện nay, những sĩ phu Nhật Bản chúng ta hãy dựa trên cơ sở đại nghĩa "coi trọng quốc gia và coi nhẹ chính phủ", thêm nữa chúng ta có cơ may được dựa trên thánh chỉ tôn nghiêm của Thiên Hoàng, nhất định chúng ta phải từ bỏ chính phủ cũ, thành lập chính phủ mới, không phân biệt quan lại triều đình và thần dân, toàn dân trong nước tiếp thu nền văn minh hiện đại phương Tây. Nếu chúng ta làm được như vậy, chúng ta không những có thể thoát ra khỏi sự trì trệ lạc hậu cũ kĩ của nước Nhật Bản mà còn có thể đặt lại được một trật tự mới trên toàn Châu Á. Chủ trương của tôi chỉ gói gọn trong hai chữ "Thoát Á".

Nước Nhật Bản chúng ta nằm tại miền cực đông Châu Á, giá như chúng ta có tinh thần dân tộc thoát ra khỏi những thói quen cổ hủ của Châu Á mà tiếp cận tới nền văn minh phương Tây thì chúng ta đã có thể hoà nhập với nền văn minh phương Tây rồi. Tuy nhiên, thật không may cho Nhật Bản chúng ta, bên cạnh nước chúng ta có hai nước láng giềng, một nước gọi là Chi Na (Trung Hoa), một nước gọi là Triều Tiên. Cả hai dân tộc của hai nước này giống như dân tộc Nhật Bản chúng ta đều được nuôi dưỡng theo phong tục tập quán, tinh thần và nền giáo dục chính trị kiểu Châu Á cổ lai hi. Tuy nhiên, có lẽ do nhân chủng khác nhau, hoặc do quá trình di truyền khác nhau, hoặc do nền giáo dục khác nhau nên có sự khác biệt đáng kể giữa ba dân tộc. Dân tộc Trung Hoa và Triều Tiên giống nhau nhiều hơn và không có nhiều điểm giống với dân tộc Nhật Bản. Cả hai dân tộc này đều không biết đường lối phát triển quốc gia tự lập.

Ngày nay, trong thời đại phương tiện giao thông tiện lợi, cả hai dân tộc không thể không nhìn thấy được sự hiện hữu của nền văn minh phương Tây. Nhưng họ lại cho rằng những điều mắt thấy tai nghe về nền văn minh phương Tây như vậy cũng không làm họ động tâm động não. Suốt hàng nghìn năm họ không hề thay đổi và vẫn quyến luyến với những phong tục tập quán cũ kĩ bảo thủ. Giữa thời buổi văn minh mới mẻ và đầy khí thế ngày nay mà khi bàn luận về giáo dục thì họ thường lên tiếng giữ gìn nền giáo dục Nho học (Hán học), bàn về giáo lý của trường học thì họ chỉ trích dẫn những lời giáo huấn "Nhân, Nghĩa, Lễ, Trí", và chỉ phô trương coi trọng hình thức bên ngoài giả tạo, thực chất họ coi thường chân lí và nguyên tắc, còn đạo đức thì hung hăng tàn bạo và vô liêm xỉ không lời nào tả xiết, đã vậy họ lại còn kiêu căng tự phụ.

Theo đánh giá của tôi, trong tình hình lan truyền mạnh mẽ của nền văn minh phương Tây sang phương Đông như hiện nay, hai nước ấy không thể giữ gìn được nền độc lập. Nếu trong hai nước ấy, xuất hiện những nhân tài kiệt xuất mở đầu bằng công cuộc khai quốc, tiến hành cuộc đại cải cách chính phủ của họ theo quy mô như phong trào Duy Tân (Minh Trị Duy Tân) của chúng ta, rồi cải cách chính trị, đặc biệt là tiến hành các hoạt động đổi mới nhân tâm và cách suy nghĩ thì may ra họ mới giữ vững được nền độc lập, còn nếu không làm được như vậy thì chắc chắn chỉ trong vòng vài năm tới hai nước sẽ mất, đất đai của các hai nước ấy sẽ bị phân chia thành thuộc địa của các nước văn minh khác trên thế giới. Vậy lý do tại sao? Đơn giản thôi, vì tại thời điểm mà sự lan truyền của nền văn minh và phong trào khai sáng (bunmei kaika) giống như sự lan truyền bệnh sởi, hai nước Trung Hoa và Triều Tiên đã chống lại quy luật lan truyền tự nhiên ấy của nền văn minh. Họ quyết liệt tìm cách chống lại sự lan truyền nền văn minh ấy ví như họ tự đóng chặt cửa sống trong phòng khép kín không có không khí lưu thông thì sẽ bị chết ngạt.

Tục ngữ có câu "môi hở răng lạnh", nghĩa là các nước láng giềng không thể tách rời được nhau và giúp đỡ lẫn nhau, nhưng hai nước Trung Hoa và Triều Tiên trong thời điểm hiện nay không đóng vai trò giúp đỡ một chút nào cho nước Nhật chúng ta cả. Dưới nhãn quan của người phương Tây văn minh, họ nhìn vào những gì có ở hai nước Trung Hoa và Triều Tiên thì sẽ đánh giá nước Nhật chúng ta cũng giống hai nước ấy, có nghĩa là họ đánh giá ba nước Trung – Hàn – Nhật giống nhau vì ba nước cùng chung biên giới. Lấy ví dụ, chính phủ Trung Hoa và Triều Tiên chuyên chế cổ phong và không có hệ thống pháp luật nên người phương Tây cũng nghĩ rằng Nhật Bản chúng ta cũng là một nước chuyên chế và không có luật pháp. Các sĩ phu hai nước Trung Hoa và Triều Tiên mê tín hủ lậu không biết đến khoa học là gì thì học giả phương Tây nghĩ Nhật Bản chúng ta cũng chỉ là một nước âm dương ngũ hành. Nếu người Trung Hoa hèn hạ không biết xấu hổ thì nghĩa hiệp của người Nhật cũng bị hiểu nhầm. Nếu ở Triều Tiên có hình phạt thảm khốc thì người Nhật cũng bị người phương Tây coi là không có lòng nhân ái. Chúng ta có thể nêu ra biết bao nhiêu ví dụ cũng không hết được.

Lấy những ví dụ này, tôi ví trường hợp nước Nhật Bản bên cạnh các nước Trung Hoa và Triều Tiên không khác gì trường hợp trong một làng có một người sống bên cạnh toàn những người ngu đần, vô trật tự, hung bạo và nhẫn tâm thì dù người đó có là người đúng đắn lương thiện đến đâu đi chăng nữa cũng bị nhiều người khác cho rằng là "cá mè một lứa", cũng chẳng khác gì những người hàng xóm. Khi những vụ việc rắc rối này sinh sôi nảy nở có thể gây ảnh hưởng trở ngại lớn tới con đường ngoại giao của chúng ta. Thực tế này là một đại bất hạnh cho nước Nhật Bản!

Vì vậy, nhằm thực hiện sách lược của chúng ta thì chúng ta không còn thời gian chờ đợi sự khai sáng (enlightenment, bunmei kaika) của các nước láng giềng Châu Á để cùng nhau phát triển được mà tốt hơn hết chúng ta hãy tách ra khỏi hàng ngũ các nước Châu Á, đuổi kịp và đứng vào hàng ngũ các nước văn minh phương Tây. Chúng ta không có tình cảm đối xử đặc biệt gì với hai nước láng giềng Trung Hoa và Triều Tiên cả, chúng ta hãy đối xử với hai nước như thái độ của người phương Tây đối xử. Tục ngữ có câu "gần mực thì đen, gần đèn thì rạng", nghĩa là nếu chúng ta chơi với những người bạn xấu, thì chúng ta cũng trở thành người xấu. Đơn giản là chúng ta đoạn tuyệt kết giao với những người bạn xấu ở Châu Á!

Hải Âu, Kuriki Seiichi dịch
*****
Về tác giả: Fukuzawa Yukichi (1835-1901, tên phiên âm Hán Việt: Phúc Trạch Dụ Cát) là một nhà tư tưởng có ảnh hưởng sâu và rộng nhất đến xã hội Nhật Bản cận đại. Ông là một nhà cải cách chính trị xã hội, nhà giáo dục tiên phong, nhà tư tưởng tiêu biểu của Nhật Bản từ cuối thời Edo, đầu thời kỳ Minh Trị – thời kỳ diễn ra những chuyển biến lớn lao trong lịch sử Nhật Bản.

Tư tưởng của ông có ảnh hưởng rất lớn tới phong trào Khai sáng ở Nhật Bản vào cuối thế kỷ 19 và đầu thế kỷ 20, tạo tiền đề cho Nhật Bản trở thành một cường quốc trên thế giới. (Nguồn: Wikipedia)


Đạo đức và Luân lý Đông Tây
Khai sáng, suy ngẫm từ một điển hình Nhật Bản
Phan Bội Châu: Những mùa xuân vong quốc

Man And Wife

A small argument between a couple turns violent.
Husband says: Don’t let the animal in me come out.
Wife replies: Who’s afraid of a mouse!!!

If wife wants husband’s attention, she just has to look sad & uncomfortable.
If husband wants wife’s attention, he just has to look comfortable & happy.

A Philosopher HUSBAND said:
- Every WIFE is a ‘Mistress’ of her Husband…
“Miss” for first year & “Stress” for rest of the life…

Do you remember the tingling feeling when you took the decision to get married? That was common sense leaving your body.

Pappu: Dad, I got selected for a role in a play for annual day!
Dad: What role are you playing?
Pappu: A husband!
Dad: Stupid, ask for a role with dialogues!

Man outside phone booth: “Excuse me you are holding phone since 29 minutes and you haven’t spoken a word”.
Man inside: “I am talking to my wife”

A very intelligent girl was asked the meaning of marriage. She said - “Sacrificing the admiration of hundred guys, to face the criticism of one idiot”

Position of a husband is just like a Split AC, No matter how loud he is outdoor, He is designed to remain silent indoor!

Listening To your Wife… is like reading terms and conditions of a website. You understand nothing but still click on "I AGREE"
Photo courtesy U.S. Embassy New Delhi.

The sweetest message
Husband to wife : You should learn to embrace your mistakes…
She hugged him tightly…

Nhà trọ

The Guest House
Anderson Japanese Garden. Rockford, Illinois. Photo courtesy Katie Tegtmeyer.

This being human is a guest house.
Every morning a new arrival.

A joy, a depression, a meanness,
some momentary awareness comes
as an unexpected visitor.

Welcome and entertain them all!
Even if they're a crowd of sorrows,
who violently sweep your house
empty of its furniture,
still, treat each guest honorably.
He may be clearing you out
for some new delight.

The dark thought, the shame, the malice,
meet them at the door laughing,
and invite them in.

Be grateful for whoever comes,
because each has been sent
as a guide from beyond.
-----
Cuộc sống trên trần gian như một căn nhà trọ / Mỗi sáng một vị khách mới / Niềm vui, nỗi buồn, thủ đoạn, hay "tỉnh cơn mê" chợt đến như một vị khách bất ngờ / Hãy đón đãi tất cả / Dù đó là đám đông buồn rầu tàn phá đồ đạc trong nhà, vẫn, hân hạnh khoản đãi / Có thể họ dọn đường cho niềm vui mới / Ý tưởng đen tối hay buồn phiền nhục nhã, hãy vui vẻ đón trước cửa với nụ cười, và mời vào / Hãy cám ơn bất kỳ ai đã tới, vì mỗi người như một sứ giả được gửi tới từ cõi xa.

Transform_Jul 20

Flowers at the Winey. Photo courtesy Jocelyn Kinghorn.

Money is like manure, it's not worth a thing unless it's spread around encouraging young things to grow.
~ Thornton Wilder

Assignment: Today, look to see what young things you want to grow with your money.