Journey in Life: 08/20/14

Wednesday, August 20, 2014

Có nên kết nạp vào cô gái này vào Hội những người yêu thích lịch sử không?


Một phụ nữ Thụy Điển 37 tuổi bị công tố viên thành phố Gothenburg cáo buộc quan hệ tình dục với xương sọ (skull) và xương người (bone). Công tố viên phát hiện bằng chứng phạm tội cô qua hai CD 'Ái tử thi của tôi' (my necrophilia: obsessive fascination with death and corpses, erotic attraction to or sexual contact with corpses - làm tình với xác chết) và 'Trải nghiệm lần đầu của tôi', trong đó có hình phụ nữ ôm hôn đầu lâu. Tuy nhiên, cảnh sát vẫn chưa tìm được bằng chứng người phụ nữ này đào trộm mộ để lấy xương (grave-digger).

Tại tòa cô chối tội 'ái tử thi', giải thích lí do thu thập nhiều loại xương vì sở thích nghiên cứu lịch sử mà thôi. Nhưng cô đã bị kết tội 'không để cho người chết yên nghỉ', và phải chịu án phạt 2 năm tù giam.

Chiến công lẫy lừng của lực lượng cảnh sát


Cảnh sát Croatia đã bắt một nhân viên bệnh viện, sau khi thám tử tư đang theo dõi anh này trong một vụ khác, và phát hiện trong phòng ngủ ở nhà anh ta ở thị trấn Slavonski Brod hàng dãy các bình đựng... dương vật (schlong, pecker, intimate organ) ngâm dấm, cắt (sever) từ bệnh nhân đã chết để trong nhà xác (morgue). 

Nếu bị kết tội vì không để cho người chết yên nghỉ (disturbing the peace of the death), anh chàng biến thái (perverted) này sẽ bị tù 2 năm.

Quý bà tắm khỏa thân làm chim sợ hãi


Khu trú ẩn động vật hoang dã Passage Key được thành lập để bảo vệ các loài chim quý, nhưng gần đây là nơi đến ưa thích của những người theo chủ nghĩa khỏa thân, và các quan chức Cục Hoang dã và Cá Hoa Kỳ nói rằng những người "ưa về với thiên nhiên" này đang làm cho các chú chim sợ hãi (mùa làm tổ diễn ra từ tháng 4 đến tháng 8), 'họ chỉ được lội, nghịch nước ở xa bờ mà thôi, và bị cấm lên đảo', các hình thức phạt tù, hoặc phạt tiền đang được thảo luận...

-> chim này bay đi, chim khác bay đến, lo gì :D

Phải làm gì khi vũ nữ thoát y không chịu sex?


sau khi trả gần 7 triệu đồng cho màn nhảy thoát y "kín đáo" ở câu lạc bộ Sagebrush Sam's Exotic Dance Club and Casino ở Rocker, anh William McDaniel thất vọng vì không được phục vụ "tới bến", nên đã gọi điện cho cảnh sát 911 để... phàn nàn :D

Bài trước: Bộ quần áo mới của Nữ hoàng

Làm thế nào để trông bảnh bao?

nên đeo kính, nhưng nếu đẹp sẵn rồi (mặt thanh, mũi dài, cằm thon) thì cũng không cần đeo, 

đi cùng tốc độ với những người xung quanh, không uống rượu nơi đông người, nhất là nơi làm việc, ngay cả việc chỉ cầm mỗi chai bia không thôi đã khiến trông 'ngu' hơn rồi,

phong cách viết cũng quan trọng, đặc biệt là cách viết tên, nếu có chữ cái đầu của tên đệm là "chuẩn men", thường được coi là có địa vị xã hội cao hơn, chú ý nên viết bằng các font chữ đẹp, đơn giản (như Times New Roman) tránh xa font Comic Sans.

nên viết đơn giản, tránh những từ đao to búa lớn.

dịch giả: Sơn T. Phạm ;)

-----
Perhaps these results are speculative all around, but I am happy to report them for your consideration:

Another strategy identified by the survey, wearing glasses, appears to be surprisingly effective. Figures released in 2011 by the College of Optometrists, in the U.K., show that 43 percent of the people it surveyed believe glasses make a person look more intelligent.

But you may not need glasses if you're beautiful. A Czech study found that certain facial features—narrow faces, long noses, and thin chins—correlated with both perceived intelligence and attractiveness. Interestingly, men who were considered smart-looking actually tended to have higher IQs; the same was not true for women.

Other ways to signal intelligence without opening your mouth include walking at the same pace as those around you. Subjects in one study rated a person moving faster or slower than "normal human walking speed" as less competent and intelligent. Speaking of incompetence: don't drink in public, at least not at work functions. The perceived association between alcohol and stupid behavior is so strong, according to a 2013 study, that merely holding a beer makes you appear dumber.

How you write matters, too—particularly how you write your name. Middle initials apparently lend a person a certain cachet (dấu chứng thực). Participants in a study published this year rated writing samples more favorably when the author's name included a middle initial; they also presumed people with middle initials to be of higher social status than their uninitialed peers. Typing your initial in the Comic Sans font, though, could ruin the whole thing: a Princeton researcher found that a hard-to-read font made an author seem dumber, while a clean, simple typeface (Times New Roman, in the study) made him or her seem more intelligent.

The same researcher also looked at how using big words (a classic strategy for impressing others) affects perceived intelligence. Counterintuitively, grandiose (phô trương) vocabulary diminished participants' impressions of authors' cerebral (não) capacity. Put another way: simpler writing seems smarter.

The full link is here.

Bỏ thi tốt nghiệp THPT hay đại học?

shared from Giang Le.
-----
Nên bỏ thi tốt nghiệp THPT hay bỏ thi đại học. Ở đây, tôi lại lấy kinh nghiệm của hệ thống giáo dục của bang Queensland (Úc) để đưa ra quan điểm của mình.

Trước hết, phải nói thêm một điểm tôi quên chưa nhắc đến trong entry trước. Đó là các trường tiểu học ở Queensland vì không xếp hạng học sinh nên không có khái niệm lên lớp/ở lại lớp giống như Việt Nam. Khi một học sinh quá yếu không theo được chương trình, nhà trường có thể tư vấn cho phụ huynh để con mình học lại vì sợ rằng nếu lên lớp học sinh đó sẽ tiếp tục không theo được và sẽ có hại về lâu dài cho bản thân em. Việc có cho học lại hay không hoàn toàn do gia đình quyết định.

Nói vậy để thấy giáo dục phổ thông (ở đây từ vỡ lòng đến lớp 10, lớp 11-12 không bắt buộc) không cần/không nên đặt nặng vấn đề điểm số và bằng cấp. Học phổ thông là quá trình gia đình và nhà trường giúp cho trẻ em trang bị kiến thức và kỹ năng tốt nhất có thể, kết quả thế nào phụ thuộc vào năng lực/nỗ lực/điều kiện của từng em. Bởi vậy, không cần đánh giá cụ thể một học sinh có "tốt nghiệp" quá trình giáo dục phổ thông hay không, cùng lắm chỉ cần "chứng nhận" em đó đã hoàn tất quá trình giáo dục này.

Giáo dục đại học (hay cao đẳng dậy nghề) thì khác, nó không phải phổ thông và cũng không bắt buộc. Tôi có quan điểm giống với GS Trần Ngọc Anh trong cuộc thảo luận, cho rằng giáo dục đại học là một sản phẩm thị trường, thuận mua vừa bán. Trong một nền kinh tế thị trường, các trường đại học có các phân khúc khác nhau, do vậy việc thi cử đầu vào và tuyển sinh nên để cho các trường tự quyết. Các trường đại học, như một doanh nghiệp, cần lo cho uy tín và sự tồn vong lâu dài của mình nên sẽ phải đảm bảo chất lượng sản phẩm thông qua quá trình tuyển sinh và đánh giá kết quả học tập của sinh viên hàng năm cũng như trước khi cho phép sinh viên tốt nghiệp.

Mỹ thực hiện mô hình tự chủ tuyển sinh như vậy, các trường đại học hoàn toàn tự do quyết định nhận ai, loại ai. Đa số các trường outsource một phần quá trình tuyển sinh cho một bên thứ ba (i.e. SAS, GRE, GMAT, TOEFL...) nhưng nói chung họ vẫn phải tự thẩm định và sàng lọc thí sinh rất công phu. Các trường đại học của Úc cũng có quyền tự chủ tương tự, nhưng ở Úc có một khác biệt quan trọng.

Như đã nói bên trên, giáo dục phổ thông không nên/không cần có chứng nhận "tốt nghiệp", bởi vậy, vấn đề điểm số trong trường phổ thông không cần đặt ra[*]. Nhưng khi các trường đại học tuyển sinh họ cần biết học lực của thí sinh (ít nhất) trong những năm cuối trung học. Cách mà bang Queensland giải quyết vấn đề này như sau (các bang khác cũng có các hình thức tương tự chỉ khác về tên gọi).

Giáo dục phổ thông bắt buộc chỉ đến lớp 10, lớp 11-12 dành cho những học sinh muốn học tiếp lên đại học. Trong 2 năm này, dù không bắt buộc nhưng gần như tất cả học sinh sẽ đăng ký tham gia hệ thống đánh giá OP (viết tắt của Overall Position) và kết quả OP sẽ được các trường đại học sử dụng cho tuyển sinh tương tự như điểm SAS của Mỹ.

Khi tham gia hệ thống này, học sinh 11-12 sẽ phải học một số môn core và được chọn một số môn khác. Các môn này sẽ được chấm điểm (bài tập, kiểm tra cuối kỳ) và tổng kết lại thành một điểm đánh giá duy nhất. Điểm này được hiệu chỉnh để đánh giá mức độ tương đối giữa các học sinh trong cùng một khối lớp trong trường, vd điểm số 80% nghĩa là em đó có kết quả cao hơn 80% các em khác trong khối lớp.

Vấn đề là làm thế nào để đánh giá mức độ tương đối giữa các trường với nhau? Queensland giải quyết vấn đề này bằng cách tổ chức một kỳ thi chung (QCS) cho tất cả các học sinh tham gia OP trong bang. Dựa vào kết quả kỳ thi này, điểm OP của các trường sẽ được hiệu chỉnh để phản ánh mức độ chênh lệch giữa các trường. Ví dụ, hai học sinh ở hai trường có OP do trường tính đều bằng 80% thì trường nào có kết quả QCS cao hơn em học sinh trường đó sẽ được xếp OP cuối cùng cao hơn. Đại khái, sau 2 lần hiệu chỉnh như vậy, điểm OP cuối cùng sẽ là một hình thức xếp hạng học sinh lớp 12 cho toàn bang dựa vào quá trình học trong hai năm 11-12 và kỳ thi QCS.

Việc đánh giá dựa trên cả quá trình học như vậy có lẽ tốt hơn SAS của Mỹ hay thi đại học của Việt Nam vì tránh được tình trạng "học tài thi phận" trong một kỳ thi duy nhất. Tuy nhiên, hệ thống này tốn công hơn và ở Việt Nam sẽ có người lo ngại điểm OP trong nội bộ trường không chính xác, dễ bị thiên vị. Dẫu sao, về lâu dài đây là một mô hình Việt Nam nên học hỏi. Còn trước mắt tôi ủng hộ phương án bỏ thi tốt nghiệp THPT (thay vào đó cấp chứng chỉ đã học xong phổ thông) và giữ kỳ thi tuyển sinh đại học. Bộ GDĐT có thể outsource kỳ thi này như SAS của Mỹ. Tuy nhiên kết quả kỳ thi đại học chỉ là một yếu tố, các trường có quyền tự do quyết định qui trình tuyển sinh của mình.

[*]: Cách đây vài năm chính phủ liên bang Úc triển khai một kỳ thi toàn quốc ở các lớp năm lẻ (3, 5, 7,...) vào khoảng giữa năm học. Kỳ thi này, gọi là NAPLAN, không bắt buộc và kết quả chủ yếu để đánh giá các trường và so sánh mặt bằng giáo dục giữa các bang chứ không phải để đánh giá từng học sinh.

Trường đại học là của ai?

shared from Giang Le.
-----
Một khi đại học đã là "phi lợi nhuận" thì không có ai là cổ đông và không thể có chuyện "chia cổ tức". Cái mác "phi lợi nhuận" của các trường tư thục ở Việt Nam là giả mạo xét theo tiêu chuẩn quốc tế (phương Tây) nhưng đáng tiếc là hợp pháp ở Việt Nam theo luật GDDH 2013 và các văn bản sau đó.

Giải pháp của bài báo tách biệt đại học tư thục vì lợi nhuận hoạt động theo luật Doanh nghiệp với đại học phi lợi nhuận là hoàn toàn chính xác. Điểm mà bài báo còn thiếu là cơ chế chuyển đổi những đại học tư thục "phi lợi nhuận" hiện tại sang 2 hình thức đại học nói trên. Theo tôi có 3 cách giải quyết như sau:

Bail-out: Nhà nước hoặc các mạnh thường quân bỏ tiền ra mua lại cổ phần của các nhà đầu tư hiện đang nắm giữ cổ phiếu của đại học tư thục. Giá mua được tính theo số vốn họ đã bỏ ra và lãi suất trái phiếu chính phủ trong thời gian họ nắm giữ cổ phần. Có thể khuyến khích các nhà đầu tư chấp nhận bail-out bằng cách miễn thuế thu nhập.

Bail-in: Các nhà đầu tư mua lại phần tích lũy không chia (thuộc về cộng đồng) sau khi tài sản của trường được định giá và kiểm toán lại. Một cách khác là họ mua lại những ưu đãi (đất đai, lãi suất) mà trường đã được hưởng trong thời gian qua.

Give-away: Nhà nước cho luôn các nhà đầu tư hiện tại toàn bộ tài sản của trường, kể cả phần tích lũy không chia trước đây và các ưu đãi trường đã được hưởng. Tuy nhiên họ phải chịu thuế capital gain cho phần giá trị gia tăng của đại học trong thời gian qua. Khoản thuế này đánh ngay lập tức lên chênh lệch giữa giá thị trường hiện tại của đại học với số tiền họ bỏ vào đầu tư ban đầu. Quốc hội có thể ra một nghị quyết đưa ra mức thuế đặc biệt cho khoản thuế này, ví d 75%.

Các nhà đầu tư có 1 năm để chọn một trong ba phương án, nếu họ không thỏa thuận đươc với nhau thì phương án 1 sẽ là default. Sau đó tất cả các đại học tư thục sẽ phân chia thành đại học vì lợi nhuận và đại học phi lợi nhuận như bài báo bên dưới đề nghị. Luật GDDH sẽ được sửa lại để đảm bảo đúng tinh thần phi lợi nhuận.

Học làm gì: Hãy để "bàn tay vô hình" quyết định!

shared from Giang Le.
-----
GS Hồ Ngọc Đại nói trường Thực nghiệm của ông không có xếp loại. Các trường tiểu học ở đây cũng vậy, học sinh hầu như không phải làm bài kiểm tra/thi cử, và cuối năm/cuối học kỳ không có xếp loại. Lập luận của họ giống như GS Đại nói, mỗi học sinh có một thế mạnh, không có lý do gì xếp một em giỏi toán trên một em giỏi vẽ. Hãy để mỗi em phát triển thế mạnh của mình và sau này ra đời đi theo thế mạnh đó. Cái này nghe rất giống comparative advantage trong kinh tế học.

Cũng liên hệ với kinh tế học, khi trả lời cho câu hỏi học để làm gì tôi nghĩ cần phải phân biệt giữa micro và macro. Micro, nghĩa là cho mỗi cá nhân, thì học có thể để hiểu biết, có kiến thức sau này ra đời, học để trở thành bản thân mình như GS Hồ Ngọc Đại nói hay học để thi như VTV phàn nàn. Ở mức độ micro, mỗi cá nhân có một mục tiêu riêng và xã hội/các nhà quản lý/báo chí không nên phán xét rồi cố gắng "gò" các em theo một khuôn khổ nào đó. Những lời kêu gọi như "học để làm người" thực ra không khác mấy những khẩu hiệu "xây dựng con người mới XHCN" cách đây vài chục năm.

Ở mức độ macro, câu hỏi học làm gì trở thành chính sách giáo dục phải như thế nào. Nếu bạn theo trường phái neo-classical, câu trả lời sẽ là đừng cố định hướng mà hãy để "bàn tay vô hình" quyết định. Chính sách giáo dục tốt nhất là tạo ra môi trường giáo dục để mỗi học sinh phát huy được thế mạnh của mình. Nhu cầu xã hội, thị trường việc làm sẽ dần dần lái quá trình học tập đến một optimal equilibrium cho xã hội. Không ai có đủ thông tin, kiến thức để có thể lên kế hoạch hàng chục năm cho ngành giáo dục.

Ngược lại, quan điểm Keynesian sẽ khẳng định nhà nước có vai trò (ở một mức độ nào đó) quản lý và định hướng cho nền giáo dục. Ví dụ Bộ GDĐT có thể quyết định triển khai tablet vào các trường vì đây là một skill cần thiết cho tương lai nên phải chuẩn bị. Những lý do như "imperfect information" hay "public good" sẽ được đưa ra để biện minh cho việc nhà nước phải can thiệp vào giáo dục. Tôi sẽ không ngạc nhiên nếu tâm lý Keynesian trong giáo dục phổ biến ở Việt Nam.

"Give sb the cold shoulder" nghĩa là gì?

I woke to snow this morning - what a great Valentine's Day gift! Photo courtesy Wendy.

'Give sb the cold shoulder' có từ shoulder là cái vai. 'Cold shoulder' ở đây không phải là cái vai lạnh mà là món thịt vai của con bò hay con cừu, một món ăn không ngon mà theo phong tục từ thế kỷ thứ 19 người ta dành cho những khách nào họ không ưa thích. Vì thế thành ngữ này có nghĩa là tỏ thái độ lạnh nhạt hay coi thường người khác.

Ví dụ
I tried to be pleasant to her but she gave me the cold shoulder.

So as we refresh our screens one more time, we expend lots of useless energy searching our memories trying to recall an inadvertent slight that might have caused a friend to give us the cold shoulder. Or wonder if the latest communiqué we sent to a client was too aggressive — or not aggressive enough.

A recent university study suggests that teachers may be giving female students the cold shoulder. According to the report, while males tend to be called on frequently, females are given less attention (ít được chú ý tới) and encouragement (khuyến khích).

Don't feel too bad about not getting into that exclusive (độc quyền) golf club. They are even giving Bill Clinton the cold shoulder. Apparently they don't want a former U.S president because security (an ninh) is too much of a problem.

But, just as reporting is on the rise, so is retaliation. More than one in five employees interviewed said they experienced some sort of reprisal when they reported misconduct, ranging from being excluded from decision-making activities and getting the cold shoulder from other employees to being passed over for promotion.

Huyền Trang
VOA

Cẩn trọng khi đưa tablet vào trường học

shared from Giang Le.
-----
Nhân đọc tin này (Mỗi học sinh tiểu học phải sắm một máy tính bảng!) xin chia sẻ kinh nghiệm đưa máy tính bảng (tablet) vào giảng dạy tại một trường tiểu học nhỏ ở bang Queensland (Úc) mà các con tôi đang theo học.

Theo tôi biết các trường tiểu học (vỡ lòng đến lớp 6/7) trước đây không cho học sinh sử dụng tablet, chỉ đến khi lên trung học (lớp 7 đến lớp 12) tablet mới được sử dụng trong lớp học (nhưng chủ yếu chỉ ở các trường tư). Các trường và giáo viên tiểu học cho rằng học sinh nhỏ tuổi cần phải được tiếp xúc trực tiếp với thầy cô, bạn bè, sách vở trong những năm đầu đi học. Mà tablet/máy tính/các phương tiện nghe nhìn điện tử cản trở điều này và còn có một số tác hại khác. Ngoài ra chi phí mua tablet cũng là gánh nặng, nhất là với các gia đình đông con.

Cách đây 3 năm hệ thống trường Catholic của bang Queensland quyết định thí điểm đưa tablet vào lớp học ở năm cuối cấp bậc tiểu học. Họ cho rằng ở độ tuổi này học sinh đã đủ lớn để có thể phân biệt thế giới thực với thế giới ảo và các em cần được trang bị một số kỹ năng sử dụng tablet để chuẩn bị cho high school. Việc sử dụng tablet trong lớp cũng khá hạn chế, học sinh chỉ sử dụng một số apps trong list đã được duyệt trước (search, presentation, movie making, arts...) chứ tablet hoàn toàn không phải để thay thế cho sách vở và các môn học truyền thống.

Từ cuối năm lớp 5 (năm lớp 6 học sinh bắt đầu được sử dụng tablet) nhà trường tổ chức một buổi information session cho phụ huynh về việc đưa tablet vào giảng dạy. Họ nói rõ mục đích của việc này là chuẩn bị một số kỹ năng cho các cháu chứ không phải để thay thế lớp học truyền thống (họ phải trấn an nhiều phụ huynh "bảo thủ" không muốn con mình làm "chuột bạch" cho một phương pháp giảng dạy mới). Nhưng điều quan trọng nhất là nhà trường giải thích chi tiết cách thức họ và phụ huynh sẽ cùng nhau giám sát việc học sinh sử dụng table như thế nào.

Nguyên tắc căn bản là tablet chỉ được sử dụng cho việc học, không được cài games và các apps khác ngoài list đã được duyệt trước. Tất cả các hình thức social networks (Facebook, Snapchat, Whatsapp...) đều bị cấm. Mỗi học sinh được cấp một email theo domain của trường và email này chỉ được sử dụng cho mục đích trao đổi học tập với giáo viên và giữa các học sinh với nhau, các cháu không được sử dụng email cho mục đích cá nhân. Mỗi tablet có một PIN code riêng, giáo viên chủ nhiệm và phụ huynh biết để có thể access vào kiểm tra bất kỳ lúc nào. Hệ thống mạng ở trường được cài content filter/firewall để ngăn không cho học sinh truy cập các nội dung/hình ảnh không tốt.

Nhà trường đưa ra 3 phương án trang bị tablet, bắt buộc phải là iPad để thống nhất apps và chất lượng/cấu hình. Phương án thứ nhất là gia đình nào có điều kiện thì tự mua (400-800 AUD), nhưng gia đình phải quán triệt đó là tablet dành riêng cho việc học ở trường nên không được sử dụng cho các mục đích giải trí khác ở nhà. Phương án thứ hai là học sinh được cho mượn table của trường trong năm học đó nhưng phải đóng bảo hiểm (khoảng 150 AUD/năm). Các cháu được sử dụng trong 1 năm và được đem về nhà nhưng cuối năm phải trả lại. Phương án ba, dành cho những gia đình thực sự khó khăn, cũng là cho mượn một năm nhưng nhà trường sẽ liên hệ với các tổ chức từ thiện để họ giúp đóng tiền bảo hiểm.

Theo dõi cháu lớn nhà tôi sử dụng tablet trong hơn nửa năm qua nhìn chung tôi thấy tương đối ổn. Cháu khá responsible trong việc lướt web và email. Đã biết sử dụng các apps cần cho việc học hành (dictionary, presentation...), đặc biệt các apps liên quan đến creativity rất có ích. Thời gian sử dụng tablet cũng vừa phải, dù có lúc vẫn lén đem vào giường trùm chăn đọc sách. Tôi nghĩ việc đưa tablet vào trường học là cần thiết nhưng phải hết sức cẩn trọng, cả về phía gia đình lẫn nhà trường, và không nên cho các cháu quá nhỏ.