Journey in Life: 04/14/15

Search This Blog

Tuesday, April 14, 2015

"On the ground" nghĩa là gì?

Part of my G20 Summit series. These reporters from CTV news network were on hand just gathering footage. Photo courtesy M M.

'On the ground' nghĩa là tại một nơi thú vị hay quan trọng (at a place that is exciting, interesting, or important) ví dụ, hiện trường, điểm nóng (đối với tác nghiệp báo chí); hoặc trong công chúng (among the general public) ví dụ, ý kiến, quan điểm, chính sách (được sự ủng hộ); và đôi khi được dùng như một tính từ, lấp chỗ trống trong câu như "You know," or, "The thing of it is... ", nhằm thêm tác động cho một lời tuyên bố.

Ví dụ
A reporter who wanted to be on the ground when the story broke.
Their political ideas have a lot of support on the ground.

Only by creating facts on the ground can the Palestinians reverse the inexorable move to a one-state solution where they will be a majority but ruled by an Israeli minority. If that happens, the Palestinians will lose their country, and Israel will lose its soul.

These manuscripts (bản thảo, bản viết tay) have been examined on the ground, and in numerous instances full copies of affidavits and of important testimony have been made for permanent reference and study.

Australia's ability to take advantage of opportunities, he says, will depend on its ability to maintain its competitiveness through continued innovation and lowering costs. That won't be easy. But Australian businesses, governments and regulators all need to concentrate on how to deliver that on the ground – rather than on how to pursue flights of fancy (sự tưởng tượng).

Phạm Hạnh

"Cầu đồng tồn dị" nghĩa là gì?

shared via 5xublog.
-----
Old Supreme Court, Singapore. Photo courtesy motiqua.

... Ông Lý Quang Diệu qua đời, thiên hạ khen quá trời, nhưng có vẻ như không ai nói đến tư duy kiến-quốc của ông Lý. Mặc dù mù tịt về đảo quốc này, nhưng tranh thủ phán bừa: ông Lý tư duy khá đơn giản, xây dựng một nhà nước quốc dân (nation-state) để kiến thiết một không gian sống mà trong đó các kiểu lợi ích nhóm (cánh hẩu, bang hội, đồng hương, đồng ngành, cùng gia tộc, cùng sắc tộc,... tức là những nhóm lợi ích hình thành tự nhiên không thể nào tránh được) tha hồ liên kết ma quỷ với nhau nhưng cùng bị kiềm chế bởi tinh thần công dân. Tức là mọi người dân, dù ở nhóm lợi ích nào, hoặc không được vào nhóm lợi ích nào, cũng đặt tinh thần công dân, phụng sự nhà nước quốc dân lên trên lợi ích nhóm của mình. Nhà nước quốc dân này tất nhiên phải có một không gian sống (lãnh thổ) rõ ràng được xây dựng và tiếp nối đời đời nhờ các quyền sở hữu tài sản (property rights). Cái này, nghe phảng phất kiến thức kinh tế vi mô, nhưng ác thay lại là lập luận của một nhà tư tưởng... Marxist hehehe người Pháp tên là Henri Lefebvre (thấy bảo viết trong The Production of Space).

Nói thì dễ làm mới khó, ông Lý hay hơn các ông khác, là ông ấy làm phát được luôn, và làm bằng một cách rất đúng theo châm ngôn của Tàu: "Cầu Đồng Tồn Dị". Tức là tìm đến cái chung nhưng vẫn giữ được cái riêng. Quốc gia là cái chung, lợi ích nhóm (dù là giới meritocracy, giới elite nhập cư, hay dân lao động bản xứ cũng đa sắc tộc) là cái riêng. Và ông ấy làm bằng tinh thần đàn ông rất "chung" ở Châu Á: gia trưởng và áp đặt vãi chưởng. Mình ông ấy làm tổng thư ký đảng cầm quyền "Hành động nhân dân", làm nghị sĩ và... làm luôn thủ tướng suốt mấy chục năm. Rất là buồn cười nếu nhìn theo kiểu dân chủ phương tây, là một thứ dân chủ rặt Hy La có sẵn trong máu người phương tây suốt cả nghìn năm.

Dù làm theo châm ngôn Tàu, hehe, chém phát nhưng chắc là đúng, Ông Lý "cầu đồng" những giá trị của phương tây thay vì giá trị Tàu. (Ông này đến năm 32 tuổi mới học tiếng Tàu, trước đó nói tiếng Anh, học trường Anh).

Người tây họ có sẵn trong gene nhiều thứ, mà muốn "cầu đồng"với họ thì buộc phải có biện pháp sắt đá. Ví dụ như nhờ tôn giáo mà họ chăm chỉ lao động và lương thiện. Nhờ dân chủ mà trí thức của họ đề cao học thuật. Khác với "cầu đồng" với Tàu, là cái Việt Nam làm rất giỏi mấy trăm năm qua, làm quan phát là lười nhác bụng phệ nằm võng có lính khiêng, rồi nhận quà biếu xén suốt ngày mà không thấy có vấn đề gì về đạo đức. Đi học rồi đi thi, viết cái gì phạm húy là vãi cứt ra quần, lấy đâu ra mà tự do học thuật.

Phần làm quan chắc Singapore nhờ ông Lý mà chuẩn như tây, còn phần tự do học thuật thì chắc vẫn còn cách xa một quãng...

"Rủi ro càng cao, lợi nhuận càng lớn”: thật vậy chăng?

shared from Steven Nguyen.
-----
Sau khi nghiền ngẫm một số tư tưởng lớn của vài cụ đã thành danh. Thấy một câu nói mà dường như đã quen miệng của nhiều người, không hẳn là châm ngôn, nếu nói là triết lý thì cũng hơi quá……thôi cứ tạm gọi là từ “văng tục” của những người có chút học hành.

Đó là câu: "Rủi ro càng cao, lợi nhuận càng lớn” như 1 sự viện dẫn cho hành động đánh bạc, vứt số phận của mình vào tay người khác, cho sự may mắn - hên xui. Người lý tính thì bảo mình cẩu thả - sai lầm - nghĩ chưa thấu đáo, người mê muội thì bảo năm này mình đen đủi, sao chiếu, năm tuổi khi phải cúng sao giải hạn - nhẩy đồng cầu may.

Graham định nghĩa rằng: "Hoạt động đầu tư là một hoạt động mà thông qua sự phân tích KỸ LƯỠNG, hứa hẹn sự an toàn vốn và mang lại mức sinh lợi thỏa đáng. Trong khi đó, Warren Buffett từng nói: "Charlie và tôi ghét cay ghét đắng việc chấp nhận rủi ro, đặc biệt là rủi ro không được đền bù xứng đáng”.

Chính họ, và những người khác mà họ làm đại diện lại cho thấy 1 điều rõ ràng: Họ cực kỳ ghét rủi ro, và chẳng có 1 kẻ nào đi lên từ bàn tay trắng - thành công dài hạn như họ lại chỉ nhờ có may mắn…….và càng đau đớn hơn là hết lần này đến lần khác. (Quên chị tiên, anh bụt, chúa Jesus, thánh Allah đi…….trong truyện hết rồi, chưa tái bản). 

Họ chỉ có thể thuộc 2 nhóm: 
- “May mắn và họ có khả năng”, cuối cùng là 
- “May mắn bởi họ có khả năng” mà thôi.

Họ vẫn yêu thích ở trong một lâu đài lớn, có tường rào và hào sâu với cá piranhas cùng cá sấu.

Vậy có nên chăng đổi thành: "Càng chăm chỉ thì rủi ro càng thấp, lợi nhuận càng cao”. (Chăm chỉ ở đây là phân tích, tìm hiều kỹ thông tin, và châp nhận tình huống xấu nhất mà mình hoàn toàn đã định lượng).

"Academic narcissism" nghĩa là gì?

shared from fb Nguyễn Tuấn.
-----
Những danh xưng kiểu “Who is Who” (có nhiều loại này lắm) chẳng có giá trị học thuật gì cả. Nó chỉ là một sản phẩm của bọn buôn danh bán tước. Những khách hàng của các công ti này thường là những người hoặc là chưa am hiểu khoa học, hoặc là bất tài nhưng hám danh, hoặc cả hai.

Trong khoa học, người ta gọi đó là “academics' narcissism.” Chúng ta biết rằng Narcissus là một nhân vật thần thoại Hi Lạp, người cảm thấy yêu mến cái hình ảnh của chính anh ta. Anh ta thích soi mình trong cái hồ nước để thấy mình … đẹp trai. Ngày nay, narcissism được xem là một hội chứng rối loạn nhân cách. Người có hội chứng academics' narcissism thường thấy mình rất vĩ đại, rất quan trọng, lừng danh thế giới, có tài kinh bang tế thế, và mỗi lời mình nói ra là wisdom cho thiên hạ noi theo. Họ thích được xưng tụng, và không ngần ngại tự mình ca ngợi mình. Đây là loại người rất lí tưởng cho các công ti buôn danh bán tước như Who is Who. Báo chí Mĩ đã nhiều lần cảnh báo những thương vụ này, nhưng các công ti này vẫn có thị trường, chủ yếu là từ giới academics' narcissism. Có báo còn chơi chữ một cách mỉa mai là "The Hall of Lame" thì đủ biết nó dỏm như thế nào!

Nói một cách ngắn gọn đó chỉ là một mánh khóe làm tiền rất hay của một số công ti bên Mĩ. Họ hiểu được và khai thác triệt để tâm lí của giới trẻ mới vào khoa học (muốn lưu danh hậu thế) để làm tiền. Hằng năm, mấy công ti này truy tìm trong các tập san khoa học để tìm các tác giả mới xuất hiện. Họ thừa biết đây là những nghiên cứu sinh đang làm tiến sĩ hay thạc sĩ, và chưa có kinh nghiệm nên dễ bị gạt. Khi thấy có tên tác giả mới, họ bèn gửi một lá thư cho tác giả, thường có nội dung đại khái như "Chúng tôi hân hạnh báo tin cho bạn biết rằng bạn đã được một hội đồng khoa học bình chọn làm nhân vật xuất sắc trong năm qua đóng góp của bạn cho ngành XYZ. Chúng tôi xin thành thật chúc mừng bạn. Để vinh danh bạn, chúng tôi muốn đưa tiểu sử bạn vào kỉ yếu ABC. blah blah blah ...." Nếu đương sự ok, họ làm thủ tục gọn nhẹ. Xong xuôi đâu đó, họ không quên gửi một invoice. Thông thường, người có tên trong sách phải trả họ khoảng 300 hay 500 USD và họ gửi cho một cuốn sách dày cộm. Nhưng nếu năm sau không trả tiền cho họ thì họ sẽ loại tên ra khỏi sách...

Chuyện trái dưa hấu

shared from fb Luong Hoai Nam.
-----
Thứ nhất, dưa hấu được mua bán ở khắp mọi ngõ ngách nước ta, ở các chợ và siêu thị. Bán dưa hấu sang Trung Hoa chỉ là một trong rất nhiều kênh phân phối và đây là lựa chọn của tiểu thương. Bà con nông dân không quyết định được gì trong việc dưa hấu họ trồng ra được chở đi đâu bán.

Thứ hai, dưa hấu còn ở ruộng mới là của bà con nông dân. Dưa hấu đã được cho lên xe chở đi đã là của các tiểu thương. Đành rằng tiểu thương có bán được dưa hấu thì họ mới mua thêm của bà con nông dân, nhưng vẫn cần hiểu cho đúng như vậy.

Thứ ba, sức chứa của bụng có hạn, ăn nhiều dưa hấu thì phải bớt ăn cam, bưởi, xoài, chuối.... Các loại trái cây (khác) cũng do bà con nông dân (khác) trồng mà có. Thế nên, thương bà con nông dân này hơn thì thương bà con nông dân khác ít đi. Thật khó cho người tiêu dùng lựa chọn đối tượng nông dân nào để thương mỗi khi mua trái cây!

Thứ tư, sản xuất thừa (so với sức mua tự nhiên trên thị trường) là tình hình chung của mọi nền kinh tế thị trường. Ngày nay, không ai lại không mua được quả dưa hấu gần nhà mỗi khi thèm ăn và điều đó có nghĩa là dưa hấu (và nhiều loại trái cây khác) đã và đang được sản xuất thừa. Do sự yếu kém của công nghiệp chế biến nông sản và phân phối hàng hoá nông sản đã qua chế biến, hậu quả của sản xuất thừa nông sản ở Việt Nam, trong đó có trái cây, nghiêm trọng hơn. Công bằng mà nói, từ trước tới nay dù trồng ở vườn hay trồng ở ruộng, bà con nông dân chưa bao giờ có cam kết tiêu thụ (có giá trị pháp lý) khi rau quả của họ đến ngày thu hoạch. Họ vẫn trồng và phó mặc cho cơ may thị trường. Nếu chẳng may thì cho hoặc đổ đi. Từ trước đến nay vẫn vậy, người nông dân vẫn biết vậy, còn nhà nước chưa nghĩ ra được giải pháp gì khả dĩ. Trong một số ít trường hợp, người nông dân đã có hợp đồng thu mua với công ty chế biến, nhưng khi thu hoạch, tiểu thương đến trả giá cao hơn thì người nông dân lại ép công ty chế biến tăng giá mua, thậm chí phá cam kết với công ty chế biến để bán cho tiểu thương. Đây là thực tế rất khó khăn cho ngành công nghiệp chế biến nông sản ở nước ta.

Thứ năm, chuyện dư thừa nông sản lúc này, lúc khác sẽ vẫn tiếp tục xảy ra ở nước ta, không với dưa hấu thì với cà chua, không với cà chua thì với hành tím, không với hành tím thì với quả vải, không với quả vải thì với củ xu hào... Ý thức tiêu thụ hàng hoá giúp đỡ người trồng rau quả là rất đáng quý, đáng ca ngợi. Nhưng nếu mỗi lần như thế mà bà con ta lại bỏ công bỏ việc đi mua bán rau quả với nhau thì những người kinh doanh rau quả chuyên nghiệp ở chợ, siêu thị sẽ nghĩ thế nào, bán hàng cho ai?

Theo tôi, ai tham gia mua bán dưa hấu với ý thức hỗ trợ bà con nông dân thì tiếp tục mua bán dưa hấu. Đó là ý thức tốt, được đánh giá cao. Ai chưa có điều kiện làm như thế, hay chưa muốn, không muốn làm như thế, cũng không sao. Trong đời có rất nhiều việc tử tế để làm lúc này, lúc khác, cũng không ai có thể làm được hết mọi việc tử tế cả. Điều kỵ nhất trong chuyện này là công kích, chỉ trích lẫn nhau.

Còn tôi, tôi chỉ muốn nêu một số ý như trên, để bạn bè tham khảo.

Ai mua hành, mua dưa đê

shared from Lê Quốc Vinh, via Beo.
-----
Năm nay, anh em kêu gọi mua giúp bà con dưa và hành tím, vì thương lái ép giá, dồn bà con vào cảnh khốn cùng. Tôi nhớ rằng, hè năm ngoái cũng khá nhiều người kêu gọi người Hà Nội mua giúp bà con vải thiều bị chất đống vì không vượt được cửa khẩu sang Trung Hoa. Đồ chừng, dăm tháng nữa, sẽ lại có một loại nông sản nào đó cần cấp cứu, bởi vì, với kiểu này, rồi thì nông dân vẫn đổ dồn vào một loại cây, loại trái nào đó mà họ tưởng rằng sẽ được thu mua nhiều;rồi thì sẽ được mùa; rồi thì thương lái lại dở trò mua rẻ mua ép; rồi thì hàng đống nông sản lại nguy cơ đổ bỏ… Cái vòng luẩn quẩn ấy sẽ lặp lại, chỉ khác là mỗi mùa tội đồ lại là một loại nông sản khác.

Trong khi ấy, báo chí chính thống thì nhất mực than thở, lo lắng và cảnh báo thương lái thao túng. Truyền thông xã hội thì xôn xao kêu gọi mua hàng từ thiện. Chẳng anh nào bày cho người nông dân một cách thấu đáo làm thế nào để họ trồng cây gì, nuôi con gì thì thương lái không ép uổng được, bởi thị trường nhất định sẽ cần, bởi có nhà máy, có doanh nghiệp nhất định sẽ thu mua để chế biến, để gia tăng giá trị nông sản. Mà bày thế đách nào được, vì nông dân quê tôi có lên phây quái đâu, có đọc báo quái đâu, hoạ hoằn thì xem tivi cốt chỉ để xem mấy cô minh tinh Hàn sướt mướt hoặc mấy tay xã hội đen Tàu vẩy súng là cùng (!)

Quay trở về với chuyện mua dưa, mua hành. Bởi anh bạn thân của tôi bên Bộ Công thương đang nỗ lực hô hào, vận động mang dưa ra bắc bán hộ bà con nông dân, nên tôi cũng muốn đóng góp bằng cách xơi dưa cho thật nhiều. Đưa con vào quán cà phê, dõng dạc ép cả nhà uống nước ép dưa hấu ủng hộ, cậu chạy bàn mặt ngượng nghịu bảo, nhà em mấy hôm nay không nhập… Ơ hơ, thế là thế quái nào? Muốn ủng hộ nông dân thì phải ăn căng bụng dưa miếng, chứ dùng đồ chế biến là không xong rồi.

Đọc đến đây, bạn lại đổ lỗi cho chính sách nhà nước chứ gì, đổ lỗi cho hệ thống lưu thông hàng hoá chứ gì. Câu ấy lúc quái nào mà chả đúng, bởi nhà nước và hệ thống chẳng là thằng cha nào cả. Câu hỏi của tôi là, lúc mà hàng chục ngàn hộ nông dân a dua, đổ dồn trồng hành, trồng dưa thì truyền thông ở đâu? Công cụ nhà nước trong tay mà các kênh truyền thông chuyên biệt cho nông dân èo uột, lèo tèo, và chả đủ hấp dẫn để kéo nông dân quê tôi ra khỏi các kênh tin giật gân, đấu đá, ra khỏi các bộ phim diễm tình. Nghe nói, bên Thái có hẳn một kênh truyền hình nông nghiệp cực kỳ ăn khách, và họ chẳng hề mượn giấy phép để phát phim truyện hoặc game truyền hình thực tế để câu khách. Sao ta không có nhỉ?

Còn, truyền thông xã hội khá là dễ dàng khơi gợi sự thương cảm của công chúng, kích động sự phẫn nộ, nếu cần. Chỉ cần thông qua vài KOL (những người có ảnh và dẫn dắt dư luận), vài người có danh phận là có thể tạo ra một làn sóng ủng hộ hoặc phản đối. Nhưng những vấn đề mà họ ủng hộ hay phản đối thành trào lưu rất hiếm khi là một đề tài nghiên cứu khoa học, một chính sách xã hội, một dự án corporate philanthropy (từ thiện xã hội của doanh nghiệp).

Điều gì mà truyền thông, và nhất là truyền thông xã hội làm dễ hơn nhỉ? Kêu gọi các tấm lòng thiện nguyện, góp cơm, góp áo, mua giúp vài chục cân dưa, vài lạng hành tím? Hay là vận động mang tri thức đến cho nông dân, đưa báo chí và internet đến mỗi thôn làng, dạy họ làm nông nghiệp theo cơ chế thị trường, làm marketing, chọn làm ăn với doanh nghiệp uy tín, tham gia vào vùng nguyên liệu được quy hoạch...?

Chắc chắn là điều thứ nhất rồi. Cho nên, các bạn hãy chuẩn bị một mùa mua hàng thiện nguyện tiếp theo nhé.

Integrity is everything

Photo courtesy rstrawser.

No matter how educated, talented, rich or cool you believe you are, how you treat people ultimately tells all. Integrity is everything.
~ Unknown

Người chồng khốn khổ


mua nhà cạnh vợ cũ chỉ để xây tượng "ngón tay thối"...
-> quá hận tình :))

Popular Now