Journey in Life: 02/13/21

Search This Blog

Saturday, February 13, 2021

Tết, nam tính và đàn ông Việt Nam

shared via Luật khoa, by Y Chan,
-----
Chữ “nam” của tiếng Việt có gốc từ chữ Hán 男, được ghép từ chữ “điền” (田) và “lực” (力) – chỉ người có sức khỏe làm đồng. Ngay từ khởi thủy của từ, “nam” đã đại diện cho sức mạnh cơ bắp.

Từ đồng nghĩa với “nam tính” trong tiếng Anh là “masculine”, có gốc từ chữ Latin “masculus”. Không ai biết rõ nguồn gốc của từ này, nhưng nó được gắn cho ý nghĩa mang các “đặc tính phù hợp cho giống đực”. Các đặc tính đó là “manly” (nam tính), “virile” (sung sức), và “powerful” (đầy sức mạnh).

Từ “virile”, sung sức, là một trường hợp thú vị. Nó có gốc từ chữ “vir”. Chữ này bản thân lại có nghĩa là… đàn ông. Nói cách khác, lòng vòng một hồi cũng quay lại kết luận: cứ đàn ông là sung sức.

Từ Đông sang Tây, từ xưa tới nay, mặc định nam tính đều giống nhau: sức mạnh cơ bắp, ăn to nói lớn, mạnh mẽ, tham vọng, lãnh đạo, thống trị, nói chung là có quyền lực.

Đó cũng là cách hiểu về “quyền lực” trong phần lớn lịch sử phát triển của xã hội loài người.

Nhưng có một thực tế khác không thể phủ nhận: “quyền lực” theo cách hiểu xưa cũ – sức mạnh cơ bắp – đã không còn mang bao nhiêu ý nghĩa trong thời đại ngày nay.

Giờ đây, người ta không còn khen những ai biết vung tay múa cẳng. Họ cần những người biết hóa giải xung đột. Người ta không còn tung hô những ai to mồm bạo miệng. Họ tán thưởng những người biết ôn tồn dùng lý lẽ để thuyết phục. Người ta cũng không còn ngưỡng mộ những ai “mày sai và tao lúc nào cũng đúng”. Họ trân trọng những người dám thừa nhận “tôi đã sai” và biết nhìn vấn đề từ góc độ khác.

Tính đến thời điểm hiện tại, thập niên thứ ba của thế kỷ thứ 21, nhiều đàn ông Việt Nam vẫn còn thích nghi khá chậm với những thay đổi này.

Ba thói quen tư duy cũ kỹ dưới đây, đặc biệt phổ biến mỗi dịp Tết, là những minh họa cho sự chậm chạp đó.

NAM VÔ TỬU NHƯ KỲ VÔ PHONG

Đàn ông không biết uống rượu cũng giống như cờ không có gió.

Quan điểm này phổ biến đến mức không chỉ cánh đàn ông thuộc nằm lòng, đến cả phụ nữ lẫn trẻ con cũng bị nhiễm.

Ta không khó bắt gặp cảnh trong một bàn tiệc, khi một người từ chối uống, ngoài cánh đực rựa lèo nhèo khích bác, lắm bà nhiều cô cũng góp vài tiếng mỉa mai khiêu khích.

“Nam vô tửu như kỳ vô phong” là một câu rặt tiếng Hán Việt, lại nghe đậm chất kiếm hiệp, nhưng rất lạ là chỉ phổ biến ở Việt Nam. Người Hoa không ai nói vậy. Câu tương tự trong tiếng Hoa nghe rất tầm thường: “vô tửu bất hoan” (無酒不歡), không có rượu không vui.

Rất có thể câu khích bác đầy “nam tính” này là sáng tạo riêng của người Việt, bắt nguồn từ hình ảnh “tửu kỳ”, lá cờ ghi chữ “tửu” (酒), một hình thức giăng biển hiệu quảng cáo của các quán rượu thời xưa bên Trung Quốc.

Cho dù nguồn gốc thế nào, mức độ phổ biến của “văn hóa nhậu” ở Việt Nam là điều không cần tranh cãi. Rượu bia và nam tính được gộp thành một. Thậm chí các bà các cô nếu “biết” hay “giỏi” nhậu cũng được xem là chỉ dấu của sự “mạnh mẽ”.

Hiếm người đặt câu hỏi vì sao lại uống? Đơn giản vì nếu chịu hỏi và dám lúc lắc cái đầu để suy nghĩ thấu đáo thì các câu trả lời sẽ không có gì “mạnh mẽ”.

Rất nhiều người uống không phải vì khát. Thứ có thể giải quyết cơn khát tốt nhất là nước lọc – và nó gần như miễn phí. Số đông uống cũng không phải để thưởng thức. Không ai thưởng thức một thức uống bằng cách (thách nhau) tống vào mồm càng nhiều càng tốt.

Có hai lý do chính để người Việt nốc rượu bia: xả stress và giao tiếp.

Lý do đầu không phải chuyện lạ. Khắp thế giới hàng triệu người tìm đến các loại thức uống có cồn để quên sầu. Nhưng phải dùng cồn xịt não mới có thể vượt qua áp lực cuộc sống thì có phải là dấu hiệu của “nam tính”, của “mạnh mẽ”, của “quyền lực”? Hay ngược lại, đó là bằng chứng của sự bất lực, là dấu hiệu rằng người này cần được giúp đỡ?

Lý do thứ hai, uống để giao tiếp hay giao tế, lại rất đặc trưng ở những nước có “văn hóa” làm việc trên bàn nhậu như Việt Nam. Tôi đã từng chứng kiến những hợp đồng thỏa thuận được chốt, thậm chí được ký ngay trên bàn nhậu. Tôi cũng từng được nghe các “thông tin mật” trị giá cả gia tài được chia sẻ sau những tiếng cụng ly. Tôi biết giá trị có được từ những mối quan hệ kiểu “chén chú chén anh” như thế.

Và tôi biết tất cả những điều đó đều có thực hiện được mà không cần phải lôi nhau đi nhậu.

Dùng giao tế làm lý do kéo nhau ra quán nhậu thực chất chỉ là cái cớ cho “cơn bất lực tập thể”.

Bao nhiêu “nam tính”, bao nhiêu “sức mạnh”, bao nhiêu “quyền lực” thể hiện trên bàn nhậu đều không che giấu nổi cơn chán chường của những người không biết dành thời gian cho việc gì khác, không đủ làm sạch những bãi nôn mửa, thậm chí là cả cứt đái của các bợm nhậu trong cơn túy lúy, và chắc chắn không biện minh được cho những tai nạn thảm khốc cũng như các tội ác tày trời chỉ vì mấy chữ gọn lỏn “tôi say quá”.

Tóm lại, đàn ông không rượu bia có phải là “cờ có gió” không thì hạ hồi phân giải. Nhưng đàn ông nghiện rượu bia thì chắc chắn chỉ là một loại: cờ trúng gió.

ĐÀN ÔNG KHÔNG PHẢI ĐỤNG TAY LÀM VIỆC NHÀ

Quan niệm này có nguồn gốc cũng xa xưa như cái cớ nam tính của rượu bia.

Nó bắt nguồn từ thời con người chỉ có một nghề duy nhất: săn bắn hái lượm. Các hoạt động đi săn và leo trèo này được phân công cho những cá thể cao to và có sức mạnh cơ bắp – thông thường đó là đàn ông. Phụ nữ thì được giao nhiệm vụ hậu phương – lo các việc ở nhà. Đàn ông vì vậy chỉ phải tập trung cho những việc nặng nhọc nguy hiểm bên ngoài, không cần phí năng lượng cho những chuyện “vặt vãnh” ở nhà.

Trong suốt hàng trăm ngàn năm, đó là sự phân công lao động tự nhiên. Cho đến khi xã hội thay đổi, thức ăn được tích trữ, thời gian thì lại có dư, và vô số các loại công việc khác được tạo ra. Những việc mà chỉ có đàn ông mới có thể đảm đương, phụ nữ không thể làm, càng ngày càng ít lại.

Ngày nay, trong nền kinh tế coi trọng tri thức, sức mạnh cơ bắp của đàn ông không còn là lợi thế gì ghê gớm. Ngay cả trong những lĩnh vực đòi hỏi cao về thể chất, phụ nữ cũng càng ngày càng chứng minh được năng lực của mình. Các vận động viên nữ, tuy vẫn còn thua kém các đồng nghiệp nam, nhưng chắc chắn có sức mạnh vượt xa đa số những người thuộc “phái mạnh” khác.

Bức tranh chung của xã hội ngày nay là nam nữ cùng chia sẻ công việc, và cạnh tranh với nhau, ở mọi lĩnh vực.

Quan niệm đàn ông không lăn vào bếp, không đụng tay vào việc nhà vì vậy cũng đã trở nên rất lạc hậu.

Ngoại trừ ở những nơi như Việt Nam.

Bằng một cách thần kỳ nào đó, rất nhiều đàn ông Việt Nam vẫn còn duy trì suy nghĩ “việc nhà không phải việc của mình”, bất chấp thực tế rằng những việc khác họ làm bên ngoài không phải là chuyện gì đặc biệt tới mức “chỉ đàn ông mới làm được”, và kể cả khi phụ nữ cũng làm những công việc “nặng nhọc” y chang, hoặc trong nhiều trường hợp là vất vả hơn họ.

Điều đáng nói là không ít phụ nữ chấp nhận điều vô lý này, bằng cách khuyến khích chồng con của mình không cần lo việc nhà, hoặc cam chịu tự nhận hết về mình.

Vào những dịp lễ Tết, thứ văn hóa ngược ngạo này càng đậm nét hơn. Hình ảnh phổ biến khắp nơi là cánh đàn ông tập trung bên ngoài ăn uống nhậu nhẹt chém gió đủ thứ từ cung đình tới cung trăng, cánh đàn bà lại phải tập trung trong bếp lọ mọ phục vụ bữa tiệc, và sau đó là hì hục lau dọn các bãi chiến trường.

Quan niệm cổ hủ này trước kia là hình thức phân công lao động hợp lý, nhưng giờ đây bản chất của nó chỉ còn có một: đó là một kiểu nô lệ, bắt người khác phục dịch mình.

Nam tính và sức mạnh kiểu gì khi phải dựa dẫm vào người khác, bắt họ nấu cho mình ăn, giặt đồ cho mình mặc, lau dọn nhà cửa sạch sẽ cho mình lăn ra ngủ?

Đó là câu hỏi mà những bậc đại trượng phu, và cả các bà các cô, phải tự đặt ra cho bản thân.

ĐÀN ÔNG PHẢI DẮT VỢ VỀ QUÊ ĂN TẾT

Nếu hai suy nghĩ trên là một thứ “văn hóa” ăn sâu vào tâm thức của người Việt, chỉ gia tăng tần suất trong những ngày nghỉ lễ, thì quan niệm thứ ba này lại là đặc sản xuất hiện riêng trong dịp Tết.

Năm nào chuyện tranh cãi về ăn Tết ở quê chồng hay quê vợ cũng khiến không ít gia đình lục đục xào xáo.

Những tranh cãi này thực chất là một dấu hiệu tốt. Nó cho thấy phụ nữ Việt Nam đã không còn mặc định chấp nhận “tiên đề đạo đức” tồn tại hàng ngàn năm nay trong cái gọi là “tam tòng tứ đức”. Tam tòng đó là tại gia tòng phụ, xuất giá tòng phu và phu tử tòng tử (ở nhà thì phải nghe theo cha, tới khi lấy chồng thì phải nghe lời chồng, chồng chết thì phải thuận theo con trai).

Văn hóa “tòng, tòng nữa, tòng mãi” được khuyến khích trong một thời gian dài nhằm duy trì trật tự xã hội “ổn định”, nơi mà đàn ông thể hiện được uy quyền (và nam tính) của mình.

Nhưng một cách tự nhiên, khi xã hội thay đổi, càng ngày càng nhiều người nhận ra nó là một thứ trật tự vô lý.

Về quê ăn Tết là một truyền thống tốt đẹp, kết nối các thành viên trong gia đình. Nhưng không có lý do gì người ta lại chỉ kết nối các thành viên của một bên mà bỏ qua bên khác, hoặc xem việc kết nối với một bên là quan trọng hơn bên còn lại. Nếu về quê gặp mặt người thân là chuyện có ý nghĩa, thì quê vợ lẫn quê chồng đều quan trọng như nhau.

Câu hỏi đặt ra vì vậy không thể là “ai phải theo ai”, mà sẽ là sắp xếp thế nào để kết nối với những người thân một cách tiện lợi và công bằng nhất.

Về quê ai ăn Tết khi này, từ một chuyện “văn hóa” hay “ý thức hệ”, sẽ thuần túy trở thành vấn đề logistics – lên kế hoạch sao cho hiệu quả nhất.

Trên thực tế, hoàn cảnh nhiều gia đình không cho phép họ có thể sắp xếp về cả hai quê, một việc đòi hỏi cả tiền bạc lẫn nhiều thời gian. Nhiều người chồng cũng không muốn đối mặt với áp lực xã hội từ những người khác nếu không “dắt vợ” về.

Không có giải pháp toàn vẹn nào cho vấn đề nan giải này. Mọi chuyện chỉ tùy thuộc vào mức độ thỏa hiệp và thấu hiểu lẫn nhau giữa hai người.

Hoặc đôi khi nó cũng có thể là cơ hội để đưa ra những quyết định khác, ví dụ như vợ về quê chồng, còn chồng về quê vợ ăn #Tết. Cả hai nhà nội ngoại khi đó đều có “con tin” của phía bên kia, và nó còn đúng với ý nghĩa kết nối hơn, thay vì mỗi người ai về nhà nấy.

Hoặc nếu thật sự muốn kết nối với người thân, người ta sẽ nhận ra việc ăn Tết (ở đâu) thực sự không quá quan trọng.

Tết không phải, và không nên, là dịp duy nhất để gặp mặt những người ta muốn gặp. Nó càng không phải là dịp để ép buộc người bạn đời của mình đi theo để được cái tiếng “dắt vợ về quê”.

***

Ba quan niệm lạc hậu này là minh chứng cho “nam tính lệch lạc” của đàn ông Việt Nam. Nhưng đó đồng thời cũng là cơ hội để những người đàn ông thể hiện cái bản lĩnh thực sự.

Chịu nhìn ra vấn đề, chấp nhận cái sai, và dám vượt qua áp lực xã hội để thay đổi – đó mới là thứ sức mạnh đích thực mà cả đàn ông lẫn phụ nữ đều cần.

Chừng nào chưa sở hữu và thể hiện được sức mạnh đó, các bậc đại trượng phu khó có tư cách gì để mà vỗ ngực tự hào.

Thị hiếu của đám đông

shared from fb dương quốc chính,
-----
Đợt giãn cách xã hội toàn quốc mình bị đủn đít vào nhóm Nghiện Nhà. Vào hóng mấy hôm thấy cách nó lớn đúng kiểu Thánh Gióng, hứa hẹn là có nhiều vấn đề! Từ đó đến giờ mình chẳng tương tác gì, thỉnh thoảng ngó tý, chủ yếu để đánh giá thị hiếu của đồng bào chứ không xác định học hỏi được gì cả.

Khác với đa số nhóm khác hay các trang kiến trúc nhà ở chủ yếu do các KTS lập ra, nhóm này chẳng có ad nào là KTS cả. Bài đăng phần nhiều cũng của chủ nhà, có thể nhóm quản trị có edit vì thấy câu chữ có vẻ chuẩn chỉ. Chính thế nên nó thể hiện chính xác thị hiệu của đa số người dân.

Qua mấy chục năm hành nghề, mình vẫn biết là thị hiếu của KTS và khách hàng luôn có khoảng cách. Thậm chí là rất xa, tuỳ từng người. Trước đây thì cảm giác đó chỉ là cảm nhận bản thân và do bạn bè là KTS kể lại, nay mới được chứng kiến đầy đủ, trực tiếp từ nhóm 1,5 triệu thành viên (quá khủng). Có thể tạm coi là xã hội thu nhỏ rồi. Mình chưa thấy nhóm nào đông nhanh như vậy.

Hôm qua thấy 1 bài đăng có lượng tương tác trên 55 ngàn, có vẻ như không ảo lắm, dù tác giả cũng tk nội thất (không loại trừ có bơm tương tác!). Nhưng nếu điều đó xảy ra thì khá là hài hước bởi vì 1 công ty thiết kế NT mà dùng 1 ngôi nhà xấu của bố mình làm mồi PR!

Đây là 1 ngôi nhà “dân tự xây” đúng nghĩa đen, tác giả tâm sự là do bố cô ấy tự thiết kế 100% (cái gọi là 100% này hầu như là bịa, chủ nhà thường chỉ có khả năng tk sơ bộ mặt bằng bằng bút bi và giấy A4, sau đó thợ “thiết kế chi tiết” và chủ nhà tự nhận mình tk tất!). Nhà xây xong 1 nửa thì đập đi làm lại, rất đúng quy trình tự thiết kế, để có cái chụp ảnh đây.

Về mặt chuyên môn để đánh giá thì đây là 1 căn nhà na ná phong cách cổ điển, mang tính cóp nhặt các chi tiết cổ điển 1 cách bất quy tắc, thường gặp ở nhà dân tự xây và KTS non tay. Như thường lệ, nó có cái vỏ mang dáng dấp cổ điển châu Âu nhưng đồ gỗ thì kiểu Đồng Kỵ, rất phổ biến ở VN. Về mặt thiết kế hình ảnh, nó chẳng theo chuẩn mực gì và vì chỉ có ảnh chụp nên mình không đánh giá được công năng. Các bức ảnh cho thấy sự giàu sang và hào nhoáng của chủ nhà, tầm cỡ đại gia, nhưng lại không (muốn?) thuê thiết kế!

Đây cũng là thực trạng hiện nay, rất nhiều chủ nhà cực giàu nhưng vẫn không đánh giá cao việc thuê KTS, thậm chí họ thà đập đi nửa ngôi nhà để học thiết kế (cũng mất vài trăm triệu) chứ nhất quyết không thuê.

Nhưng đó vẫn không phải là điều đáng bàn nhất ở đây mà vấn đề chính là stt đó lại có lượng tương tác kỷ lục. Đa số vào khen nhà đẹp, sang trọng, khen chủ nhà xinh đẹp, xin làm con rể ông chủ, lượng chê rất ít, không biết được 10% không? Điều đó cho thấy thị hiếu của đám đông rất có vấn đề.

Để kiểm tra lại điều đó, mình dạo thêm 1 vòng các stt khác, cơ bản vẫn thế. Đa số các stt nhà kiểu diêm dúa, cổ điển hoặc tân cổ giao duyên được lượng tương tác đông. Có rất ít các ngôi nhà thực sự đẹp (theo thẩm mỹ của mình) mà càng ít loại đó có tương tác cao hoặc được khen nhiều. Điều đó cho thấy thẩm mỹ kiến trúc của đa số đồng bào là rất đáng báo động.

Lâu nay anh em KTS vẫn bảo nhau về xu hướng thị trường tk nhà là vỏ Pháp phò, ruột Đồng Kỵ, tranh tùng cúc trúc mai hoặc tranh chợ Tàu fake Phục Hưng, điêu khắc thì độc bình gỗ cao bằng người và/hoặc tượng Quan Công, di lặc, thần tài hay trẻ con Tây đứng đái xuống hồ cá Koi kết hợp với cảnh quan Nhật bản với cây cảnh bonsai. Kiểu đó dễ chơi dễ trúng không ai dám chê!

Sở thích nghệ thuật cổ điển không có gì sai hay xấu. Cái chính là phải hiểu để thích cho đúng kiểu. Bạn có thể mặc áo dài khăn đóng đi guốc mộc vào dịp lễ lạt nhưng không nên dùng hàng ngày (do công năng nó tệ) hoặc áo dài không nên đội mũ nồi hay đi dép tổ ong. Nghệ thuật cổ điển nên cần sự chỉn chu chuẩn mực, đúng thức, đúng tỷ lệ của nguyên bản. Sự phá cách, nếu có, thì cũng cần có sự nghiên cứu kỹ càng chứ không thể là sự sao chép hổ lốn thiếu tư duy. Đa số người ta cho rằng Nhà hát lớn là kiến trúc cổ điển, thực ra nó không cổ lắm, là Tân cổ điển. Mọi người để ý hàng cột phía trước, nó không phải là những cây cột tròn thường thấy ở tiền sảnh các kiến trúc cổ điển mà là nửa cột dính vào phần tường phía sau, đó là sự phá cách sau 1 lần cải tạo lớn khiến cái cột to ra, tỷ lệ đẹp hơn. Cái đẹp cổ điển là cái đẹp dựa trên sự chuẩn mực của tỷ lệ và chi tiết. Vì thế kiến trúc cổ điển là sự sao chép nhưng phải hài hoà về tỷ lệ và chi tiết.

1 sự phá cách khác rất đáng nể là KS Hilton bên cạnh Nhà hát lớn. Nó không hề là 1 kiến trúc kiểu cổ điển như đa số nhầm tưởng, mà là phong cách Hậu hiện đại Tân cổ điển. Đó là phong cách kiến trúc sử dụng các chi tiết và kiểu dáng cổ điển nhưng cố tình sắp đặt lại theo cách khác. Ví dụ như 2 cái cột và mái tam giác ở đầu hồi theo nguyên bản hay được dùng làm mái sảnh, ở đây nó dùng để trang trí tạo dáng cổ điển với tỷ lệ khổng lồ so với nhà. Không có nhiều KTS VN có thể thiết kế “cổ điển” theo kiểu này mà thành công vì nó cần nhiều tư duy. Kiến trúc cổ điển ở VN, nhất là dòng “dân gian đương đại”, đều là sự sao chép bừa bãi hoặc chế thêm 1 cách thiếu kiến thức về lịch sử kiến trúc.

“Đỉnh cao” của kiến trúc sao chép này có lẽ là dòng lâu đài, rộ lên độ chục năm nay, có KTS thiết kế hẳn hoi nhưng sự hào nhoáng, phù phiếm được đẩy lên cực đỉnh, gần như phong cách Baroco Rococo (là phong cách kiến trúc thiên về trang trí của châu Âu thế kỷ 18). Các lâu đài này có chi phí thi công hàng trăm tỷ mà chủ nhà thường là các đại gia chủ DN tư nhân hàng đầu ở các tỉnh (đa số là Nam Định, Ninh Bình, Hà Nam) đa phần là đồng bằng Bắc Bộ. Có lẽ họ cho rằng ở trong các lâu đài đó họ sẽ được như vua chúa châu Âu. Nhưng tại sao họ lại không thích được làm vua chúa VN hay TQ với phong cách của Tử Cấm Thành hay cung điện Huế?! Vì đó mới là thực sự gần gũi với VN. 1 câu hỏi chưa có giải đáp! Đây là thẩm mỹ của giới đại gia ít học (tham khảo thêm biệt phủ của Trầm Bê), không đáng báo động lắm vì họ chiếm tỷ lệ nhỏ dân số.

Vấn đề ở đây là người Việt chúng ta lại có xu hướng bắt chước người giàu, coi họ là giới tinh hoa mà thẩm mỹ của họ được coi là chuẩn mực. Trong 1 stt khác, mình đã viết là bây giờ anh Vượng trở thành người định hướng thẩm mỹ cho giới nhà giàu VN bằng biệt thự Vinhomes Pháp đểu. Giới trung lưu thì học theo giới thượng lưu và bần nông thì hóng mỏ bắt chước theo cả 2. Vì thế kiểu dân gian đương đại này bây giờ lan cả về phố huyện.

Với vai trò của KTS, mình không bao giờ có tham vọng là có thể giáo dục thẩm mỹ cho khách hàng, chỉ là tư vấn. Thẩm mỹ của mỗi người phải có từ giáo dục quốc dân và từ truyền thông chính thống từ các cơ quan truyền thông của ngành kiến trúc, hội KTS và từ lòng tự trọng và kiến thức của mỗi KTS, nhà thầu XD. Mình đang thấy rất thiếu hi vọng cho sự thay đổi bởi vì thời của mạng XH là thời của đám đông. Đám đông bị hùa theo 1 vài cá nhân “xuất chúng” kiểu anh Vượng và lan toả ra ngoài xã hội. Thời mà HN, SG chưa bị cấm bán đất nền thì KTS còn được tự do thiết kế, có xấu có đẹp và khá lộn xộn, nhưng còn có tác phẩm ở đâu đó cho người dân nhìn thấy và thay đổi cách nghĩ. Còn bây giờ nguyên vài trăm ha khu đô thị toàn Pháp phò, thì đập vào mắt người dân chỉ có thể loại đó và họ sẽ coi đó là chuẩn mực của kiến trúc.

Người VN có xu hướng thẩm mỹ là thích bắt chước và e ngại sự khác biệt. Chính vì thế ngành kiến trúc đã bộc lộ rõ nhất xu hướng này. Đối với người VN, đẹp tức là sự quen mắt và ít người chê.

Thoát Âu sang Á

shared from fb archivu,

Thời Minh Trị, khẩu hiệu “thoát Á sang Âu” là kim chỉ nam của người Nhật, là con đường đưa Nhật Bản thành một quốc thịnh vượng và hiện đại. Giờ đây, London dường như đang đi theo hướng ngược lại “thoát Âu sang Á”. 

Sau khi rời EU, UK đã chuyển hướng sang châu Á, đặc biệt là quan hệ bền chặt hơn với Tokyo. TQ đang tỏ ra lo lắng trước cái gọi là “quasi-alliance” giữa Anh và Nhật, khi trong mắt TQ họ hồi tưởng lại liên minh Anh-Nhật từ năm 1902, đã thay đổi châu Á, liên minh tan rã năm 1923 do mối đe doạ từ Nga. 

Quan hệ Anh-Trung đang xấu đi nhanh chóng, truyền thông Anh mới đây đã thu hồi giấy phép hoạt động của kênh truyền hình CGTN với lý do kênh này thuộc quyền kiểm soát của ĐCSTQ. 

Khi Mỹ đang giải quyết những vấn đề nội địa chưa tái nhập TPP, TQ đang xúc tiến xin gia nhập, thì với việc UK nộp đơn và nếu được tham gia TPP trước và xây dựng được một sự đồng thuận ngăn TQ gia nhập thì Bắc Kinh sẽ mất cơ hội vàng để “bành trướng” thương mại trong khu vực. 
Làn sóng Brexit đang “tấn công” bờ biển Trung Hoa. 
-----
Britain’s broadcasting regulator said on Thursday that it had withdrawn the license for China Global Television Network, an international news channel owned by a Chinese state broadcaster, to operate in the United Kingdom in part because its affiliation (mối quan hệ hình thành bằng cách nhận làm chi nhánh) with the Chinese Communist Party violates broadcasting laws.

License holders must have editorial (biên tập) oversight over their content (giám sát nội dung) and cannot be controlled by political bodies (cơ quan chính trị), and the regulator, Ofcom, said the outlet had failed on both counts.

The revocation is likely to heighten tensions (gia tăng căng thẳng) between Britain and China, which have already been strained (trạng thái căng thẳng) over Britain’s decisions (quyết định) to suspend (đình chỉ, hoãn, tạm ngưng) an extradition treaty (hiệp ước dẫn độ) with Hong Kong and grant visas to potentially millions of Hong Kongers after Beijing imposed (áp đặt) a security law to crack down on (đàn áp) dissent (bất đồng chính kiến) in the former British colony.

Cứ theo luật thôi

nghỉ việc để xem bóng đá là hoàn toàn hợp lý, 

các công ty nếu sa thải người lao động (vì họ nghỉ việc để đi xem đá bóng) là hành động bất hợp pháp, tòa án tối cao nga đã phán quyết như vậy :D
-----
The Russian Supreme Court (tòa án tối cao) has ruled that (ra phán quyết) it is illegal (bất hợp pháp) to fire (sa thải) employees for attending a football match under condition that the employee agreed to take an unpaid day off (ngày nghỉ không lương), the court’s press service told TASS.

"The Supreme Court studied the case of a Yeisk resident (cư dân) who was dismissed (đuổi ra, thải hồi, sa thải) for missing a working day (lỡ ngày làm việc) for travelling to attend a football match. According to the court’s decision, if the employee warned the manager in advance and, even more so, agreed to take an unpaid day off, it should not count as a missed day of work. In this case, the planned and organized trip to a football match is a sound reason to leave the workplace before the end of working hours,"

Popular Now