Journey in Life: July 2012

Monday, July 30, 2012

Thiền hành

Ý về muôn vạn nẻo
Thiền lộ tâm an nhiên
Từng bước gió mát dậy
Từng bước nở hoa sen.
Thiền hành là thiền khi đi. Chúng ta đi chậm lại, thư giãn và giữ nụ cười nhẹ trên môi. Thực tập như thế chúng ta sẽ thấy khỏe và nhẹ nhàng hơn. Bước chân của ta là bước chân của những người an lành nhất trên trái đất này. Đi thiền thật sự là để đi mà không phải để tới. Đi chỉ để mà đi. Có mặt trong giây phút hiện tại và an trú vào mỗi bước chân của mình. Chúng ta phải buông bỏ tất cả những lo lắng muộn phiền, không nghĩ về quá khứ, không tưởng đến tương lai, chỉ an trú trong phút giây hiện tại. Ai cũng có thể làm được điều đó. Chỉ cần một ít thời gian, một ít chánh niệm và một ước muốn hạnh phúc là chúng ta có thể làm được.
Chúng ta đi rất nhiều nhưng thông thường chúng ta đi như chạy, đi như ma đuổi. Những bước chân vội vã của ta đã in lên mặt đất những phiền muộn, lo âu. Nếu chúng ta có khả năng bước được một bước chân an lạc thì chúng ta có thể bước được bước thứ hai, thứ ba, thứ tư, thứ năm cho sự an lạc và hạnh phúc của loài người.
Lord Buddha - Colombo, Sri Lanka 2011
Tâm chúng ta phóng đi từ chuyện này sang chuyện khác giống như một con khỉ chuyền cành, không bao giờ ngưng nghỉ. Tư tưởng chúng ta có hàng triệu con đường và chúng ta bị chúng kéo đi vào thế giới của thất niệm. Nếu chúng ta có khả năng biến đường đi của mình thành nơi thiền tập thì chân chúng ta sẽ bước được những bước chân tỉnh thức, hơi thở của chúng ta sẽ hài hòa với bước chân, tâm chúng ta sẽ tự nhiên khỏe nhẹ. Mỗi bước chân ta đi sẽ làm tăng thêm niềm hỷ lạc và tạo ra một nguồn năng lượng tĩnh lặng đi vào chúng ta. “Từng bước gió mát dậy.”
Khi đi chúng ta có thể thực tập hơi thở ý thức và đếm bước chân của mình. Chúng ta chú ý xem thử khi thở vào chúng ta bước được mấy bước, khi thở ra chúng ta bước được mấy bước. Nếu thở vào bước được ba bước, chúng ta có thể nói thầm ‘một, hai, ba’ hoặc ‘vào, vào, vào’. Khi thở ra nếu bước được ba bước, chúng ta nói: ‘ra, ra, ra’, mỗi bước một chữ. Nếu thở vào chúng ta bước được ba bước, thở ra chúng ta bước bốn bước thì chúng ta nói: ‘vào, vào, vào; ra, ra, ra, ra’ hay ‘một, hai, ba; một, hai, ba, bốn’.
Chúng ta không nên ép hơi thở của mình, hãy để cho lá phổi của ta có đủ thời gian và không khí để thở, chúng ta chỉ chú ý đơn thuần đến bước chân của ta. Chú ý là ta bước được bao nhiêu bước khi lá phổi của ta hít đầy không khí vào và bao nhiêu bước khi lá phổi của ta đẩy hết không khí ra. Chánh niệm về cả hơi thở lẫn bước chân của mình. Chánh niệm là chiếc chìa khóa của chúng ta. Khi lên dốc hoặc xuống dốc số bước chân của ta cho mỗi hơi thở sẽ thay đổi. Hãy để cho hai lá phổi của ta lấy những gì nó cần. Đừng cố ép hơi thở hay điều khiển bước chân của mình. Chỉ cần quan sát cho sâu sắc.
Khi mới bắt đầu thực tập, hơi thở ra của ta có thể dài hơn hơi thở vào. Có thể thở vào chúng ta bước được ba bước, thở ra chúng ta bước được bốn bước, hoặc là hai-ba. Nếu thấy thoải mái, chúng ta có thể thực tập theo cách này. Sau khi chúng ta đi thiền được một thời gian thì hơi thở vào ra sẽ bằng nhau: ba-ba hoặc hai-hai hoặc bốn-bốn.
Trên đường đi, nếu muốn tiếp xúc với cảnh vật chung quanh bằng chánh niệm như trời xanh, mây trắng, núi đồi, chim chóc và cỏ cây thì chúng ta dừng lại. Nhưng khi tiếp xúc với những thứ ấy chúng ta vẫn tiếp tục thở chánh niệm. Chúng ta có thể giữ cho đối tượng quán chiếu luôn có mặt đó bằng hơi thở chánh niệm. Nếu không ý thức về hơi thở thì sớm muộn gì những suy nghĩ của ta cũng trở lại và cỏ cây, chim chóc sẽ biến mất. Chúng ta phải luôn luôn nắm lấy hơi thở của mình.
Khi đi chúng ta có thể nắm tay một em bé. Em bé sẽ tiếp nhận định lực, sự vững chãi của ta và ta sẽ tiếp nhận sự tươi mát, hồn nhiên của em bé. Thỉnh thoảng em bé muốn chạy trước và đợi chúng ta đến nắm tay. Em bé là tiếng chuông chánh niệm nhắc nhở chúng ta rằng cuộc sống thật mầu nhiệm. Ở làng Mai tôi dạy cho người trẻ những câu rất đơn giản để thực tập khi đi thiền hành. Thở vào, ta nói: “Trân quý, trân quý, trân quý.” Thở ra: “Biết ơn, biết ơn, biết ơn.” Tôi mong muốn các bạn trẻ tiếp xúc với sự sống, với xã hội, với đất Mẹ một cách tích cực và lành mạnh.
Sau khi thực tập vài ngày, chúng ta có thể thêm một bước cho hơi thở ra, chẳng hạn như bình thường hơi thở chúng ta là hai-hai chúng ta kéo hơi thở ra dài hơn một chút mà không phải bước nhanh hơn và tập hai-ba khoảng bốn năm lần, rồi trở lại hai-hai. Bởi vì nếu thở bình thường chúng ta không bao giờ đẩy hết không khí trong buồng phổi ra. Thêm vào một bước chân khi thở ra chúng ta sẽ đẩy thêm thán khí ra ngoài. Tuy nhiên, chúng ta không nên duy trì quá lâu, bốn năm lần là đủ, nhiều hơn có thể làm ta mệt. Sau khi thở như thế bốn năm lần, chúng ta hãy để cho hơi thở trở về trạng thái bình thường. Năm, mười phút sau chúng ta có thể trở lại. Nhớ là thêm một bước chân cho hơi thở ra mà không phải cho hơi thở vào.
Sau khi thực tập được vài ngày, buồng phổi có thể nói với ta rằng: “Thay vì thở hai-ba, chúng ta thở ba-ba thì tốt hơn.” Nếu thông điệp đó đã quá rõ ràng thì chúng ta hãy thở ba-ba, nhưng cũng chỉ thở bốn năm hơi thôi rồi trở lại hai-hai. Năm, mười phút sau trở lại hai-ba, rồi sau đó ba-ba. Sau vài tháng, phổi của ta sẽ khỏe mạnh hơn, máu huyết của ta sẽ lưu thông tốt hơn. Cách thở của chúng ta sẽ được chuyển hóa.
Đi thiền là trở về trong mỗi phút giây. Trở về với giây phút hiện tại một cách sâu sắc thì những tiếc nuối, muộn phiền của ta sẽ biến mất, chúng ta sẽ khám phá sự sống với tất cả những mầu nhiệm của nó. Thở vào: “Tôi đã về.” Thở ra: “Tôi đã tới.” Thực tập như vậy chúng ta sẽ không còn tán loạn nữa và ta sẽ an trú được trong giây phút hiện tại. Giây phút hiện tại là giây phút duy nhất để sống.
Chúng ta có thể thực tập thiền hành bằng thơ. Trong thiền học phật giáo, thơ ca và thực tập luôn đi đôi với nhau.
Đã về 
Đã tới
Bây giờ 
Ở đây
Vững chãi
Thảnh thơi
Quay về
Nương tựa.
Khi đi chúng ta hoàn toàn ý thức vào đôi chân của ta và mặt đất. Sự nối kết giữa bàn chân và mặt đất là hơi thở ý thức. Người ta nói phép lạ là đi trên mặt nước nhưng theo tôi đi an lạc trên mặt đất mới thật sự là một phép lạ. Mặt đất là một phép lạ. Mỗi bước chân là một phép lạ. Đi từng bước trên hành tinh xinh đẹp này có thể mang đến hạnh phúc chân thực cho chúng ta.

Tại sao không để các hãng hàng không độc quyền tự giảm giá?

Edlin nghiên cứu các hãng hàng không độc quyền một đường bay nào đó. Chẳng hạn, US Airways là hãng hàng không duy nhất có các chuyến bay từ New Haven. Với thế độc quyền này, giá vé từ New Haven đi Philadelphia rất cao - 334 đô la một chiều, trong khi chuyến bay chỉ dài 1 giờ.

US Airways không việc gì phải giảm giá vì họ biết rằng khi đối thủ cạnh tranh bắt đầu giảm giá, họ có thể giám giá theo ngay lập tức và không bị ảnh hưởng gì. Các hãng hàng không khác cũng biết điều đó và thấy rằng không dại gì mà chen chân vào thị trường này. Cũng giống như những chú chim cánh cụt, các hãng hàng không khác biết rằng nếu họ là người mở màn trong cuộc chạy đua giảm giá thì US Airways sẽ nhanh chóng bắt chước.

Giải pháp của Edlin là gì? Trao cho công ty giảm giá đầu tiên một loại bằng phát minh tạm thời có tác dụng ngăn không cho US Airways giảm giá trong vòng 6 tháng.

Giảm giá là một ý tưởng dễ nhận thấy. Nó sẽ không bao giờ thỏa mãn điều kiện để một phát minh được cấp bằng sáng chế là không dễ nhận thấy. Tuy nhiên, cuyển đổi những gì mà chúng ta học được từ chim cánh cụt cho thấy ngay cả những ý tưởng dễ nhận thấy cũng trở nên rât mạo hiểm khi đưa ra thị trường.

Việc cấp bằng phát minh tạm thời cho người giảm giá đầu tiên sẽ khuyến khích US Airways cũng như các hãng hàng không đang khai thác đường bay độc quyền khác giảm giá trước các đối thủ. Công ty độc quyền biết rằng họ sẽ bị đánh bại hoàn toàn nếu có công ty khác đưa ra mức giá thấp hơn trong khi luật bản quyền cấm họ không được giảm giá.

Việc ngăn không cho US Airways trả đũa khi có đối thủ cạnh tranh khuyến khích nó giảm giá trước khi một đối thủ thực sự bước vào thị trường. Edlin đã tìm ra một giải pháp để tận dụng sự có mặt của các đối thủ cạnh tranh mà không nhất thiết phải tạo ra thêm các đối thủ khác.

Ý tưởng giảm giá có thể dễ nhận thấy, nhưng nó luôn chứa đựng rủi ro. Ý tưởng của Edlin là khích lệ những người dám chấp nhận rủi ro.
P. 328 - Why not?

Sunday, July 29, 2012

Nhất trí không còn là lựa chọn

Khi bạn làm công việc quan trọng, công việc mang lại thay đổi và có ý nghĩa, thật phi thường nếu điều thay đổi bạn đang cố gắng biến thành hiện thực sẽ được đón nhận hoàn toàn.

Cố gắng làm hài lòng tất cả mọi người sẽ làm giảm (water down) những nỗ lực của bạn, làm hỏng sự tiến về phía trước của bạn và cuối cùng thất bại.

Hành động cân bằng là làm việc để hài lòng đúng người, và chỉ đủ những người đó, để công việc tốt nhất của bạn có thể được hoàn thành (out the door).

Tránh xa những người không tin.

Rủi ro, sợ hãi và lo lắng

Chúng không giống nhau.

Rủi ro ở quanh ta. Khi chúng ta gặp nguy cơ thất bại, chúng ta đối mặt với rủi ro. Và không gì nhiều rủi ro hơn nghệ thuật, ước muốn làm điều gì đó lần đầu tiên- và tạo sự khác biệt.

Sợ hãi là phản ứng tự nhiện đối với rủi ro. Trong khi rủi ro là có thực và bên ngoài, sợ hãi chỉ tồn tại trong trí tưởng tượng của chúng ta. Sợ hãi là bài tập chúng ta tự đặt ra cho mình khi tưởng tượng điều gì sẽ xảy ra nếu mọi việc không ổn thỏa.

Còn lo lắng? Lo lắng chính là công việc nặng nề về trí óc để chống lại sự sợ hãi. Lo lắng chính là cố gắng của chúng ta nhằm tưởng tượng mọi cách có thể để tránh kết quả làm chúng ta sợ hãi, và mọi cách để sống sót qua điều chúng ta sợ hãi nếu điều đó thành hiện thực.

Nếu bạn thuyết phục bản thân rằng rủi ro là điều kiện đủ dẫn đến sợ hãi, và sợ hãi là điều kiện đủ dẫn đến lo lắng, bạn sẽ có nhiều đêm mất ngủ và chẳng chóng thì chầy bạn từ bỏ nghệ thuật của mình vì kiệt sức. Ngược lại, bạn có thể lựa chọn nhìn 3 điều này là các hiện tượng hoàn toàn tách rời nhau, và nhận thức rằng có thể có rủi ro (một điều tốt) mà không có sự sợ hãi mệt mỏi hay bạn thân của nó, sự lo lắng quá mức.

Trước tiên hãy phân tách, xóa bỏ nguyên nhân sai lầm, sau đó tiếp tục và làm việc tốt nhất bạn có thể.

Viện dưỡng lão trong tương lai


Dùng smart phone suốt ngày cũng là một nguyên nhân... :D

Nhật Bản tặng chó quý cho Putin

Đó là chú chó 3 tháng tuổi có tên là Yume, thuộc giống Akita. 

Giống chó Akita được chính thức công nhận như là một kho tàng di sản của Nhật Bản, và là một trong 14 loài lâu đời nhất trên thế giới. Câu chuyện nổi tiếng của giống chó này đến từ câu chuyện của chú chó tên là Hachiko, đi bộ với chủ Tokyo đến ga xe lửa Shibuya hàng ngày, và sau đó chờ đợi cho đến khi trở về vào lúc 3h chiều. Vào tháng Năm năm 1925, ông chủ bị một cơn đau tim tại nơi làm việc, và đã qua đời mà không bao giờ trở về nhà. Trong 9 năm tiếp theo, chú chó đợi chủ mỗi ngày tại ga xe lửa và qua buổi đêm trên ngưỡng cửa của ngôi nhà của chủ.

Nhà lãnh đạo Nga nổi tiếng là rất thích chó và nhiều lần xuất hiện cùng con chó cưng màu đen Koni. Đây không phải là lần đầu tiên ông được tặng quà là động vật. Năm 2010, Thủ tướng Bulgary Boyko Borisov đã tặng ông Putin một con chó chăn cừu tên Baffi. Năm 2008, ông được tặng một con hổ con Amur. Năm 2005, trong chuyến thăm đến vùng Tatarstan, ông nhận được một con ngựa tên Vadik.

Putin hứa sẽ tặng lại Nhật Bản một chú mèo Siberia.

Saturday, July 28, 2012

Hãy mở hộp, đừng do dự

Chúng ta do dự.

Chúng ta dậm chân tại chỗ hay cố gắng hoàn thiện, họp hành, 'đánh bóng' hoặc né tránh quyết định cuối cùng vì chúng ta lo sợ kết quả không tốt, rằng tác phẩm nghệ thuật sẽ không được đón nhận, rằng mọi người sẽ không ưa thích.

Tuy nhiên, cần ghi nhớ là: có một chiếc hộp trên bàn. Và chúng ta cần quyết định nên hay không nên mở chiếc hộp đó. Tất cả những ước muốn, kế hoạch, tưởng tượng sẽ không thay đổi được nội dung bên trong chiếc hộp. Hành động mở chiếc hộp không đáng phải nhận những lo lắng vì nội dung bên trong chiếc hộp đã được quyết định từ lâu trước đó. Cái ở trong chiếc hộp đã ở trong chiếc hộp, bất kể là có lo lắng bao nhiêu khi mở chiếc hộp đó.

Tất nhiên là chúng ta cần phải làm việc tuyệt vời, tốt nhất có thể với những nguồn lực mà chúng ta có. Tuy nhiên, hãy ngừng tưởng tượng, tiến lên và mở chiếc hộp.

Hót rác nhựa hành tinh xanh


Vì bụi cũng cần canxi...

I like the smell of rain


NERD FACT: You don't actually smell rain. Your sense of smell just works better with moisture and humidity. So you are finally just smelling everything that is around all the time.

GROSS FACT: It is the same reason farts smell worse in a hot shower.

Enjoy!

Nghệ thuật chơi đàn


bạn nghĩ mình giỏi nhạc cu nào?

Friday, July 27, 2012

Đừng cố làm anh hùng


chỉ thiệt thân...

Cuộc sống giống như một chiếc piano

Bạn có biết cuộc sống giống như một chiếc piano ...
│▌▌▌│▌▌│▌▌▌│▌▌│ ▌▌▌│▌▌│▌▌▌│▌▌│▌ ▌▌
└└└└└└└└└└└└└└└ └└└└└└└└└└└└└└└ └ - 
Những phím trắng giống như những khoảnh khắc vui vẻ hạnh phúc.◕ ◡ ◕
...
- Những phím đen giống như những lúc ta đau buồn, thất vọng v(ಥ ̯ ಥ)v


- Nhưng hãy nhớ rằng 2 phím đó phải luôn đi cùng với nhau mới tạo thành 1 bản nhạc hoàn chỉnh ◔◡◉

Transform_Jul 27



With every gust of wind, the butterfly changes its place on the willow. 
- Basho

Assignment: Today, be flexible!

Matsuo Bashō (松 尾 笆 焦 Tùng Vĩ Ba Tiêu, 1644-1694), thiền sư thi sĩ lỗi lạc của thời Edo (江戶) Nhật Bản, tên thật là Matsuo Munefusa, là con trai út thứ bảy của một samurai cấp thấp phục vụ cho lãnh chúa thành Ueno, một ngôi thành nằm giữa con đường đi từ Kyoto đến Ise. Basho được thừa nhận là người phát triển những câu đầu (発句, phát cú) của thể renga (連歌, liên ca) có tính hài hước gọi là Renga no Haikai thành một thể thơ độc lập mang âm hưởng sâu thẳm của Thiền đạo. Masaoka Shiki (1867-1902) hoàn thiện sự tách biệt này thêm nữa và chuyển sang gọi nó là thể haiku (俳句, bài cú hay hài cú).

Thursday, July 26, 2012

The End of Suffering

Life is meaningful...

Lắng lòng nghe, lắng lòng nghe, tiếng chuông huyền diệu...

Transform_Jul 26



I respectfully decline the invitation to join your hallucination.
- Scott Adams

Supposedly, the Buddha said 2500 years ago, "Society is insane." It appears not much has changed!

Assignment: Today, identify an aspect of society that is, for you, insane and hallucinatory and respectfully decline to participate in it.

Mời bạn xem một số series Dilbert Daily langdu xem hàng ngày :)
1/
2/

Scott Raymond Adams (born June 8, 1957) is the American creator of the Dilbert comic strip and the author of several nonfiction works of satire, commentary, business, and general speculation. His Dilbert series came to national prominence through the downsizing period in 1990s America, and then was distributed worldwide. A former worker in various roles at big businesses, he became a full-time cartoonist in 1995. 

Adams writes in a satirical, often sarcastic way about the social and mental landscape of white-collar workers in modern corporations and other large enterprises. Scott Adams was born in WindhamNew York in 1957. He grew up a big fan of the Peanuts comics, and started drawing his own comics at the age of six. He also became a fan of Mad magazine, and began spending long hours practicing his drawing talent, winning a competition at the age of eleven. In 1968 he was rejected for an arts school and instead focused on a career in law

Adams graduated valedictorian atWindham-Ashland-Jewett Central School in 1975, with a class size of 39. He remained in the area and received a Bachelor of Arts degree in economics from Hartwick College in 1979...

Wednesday, July 25, 2012

Nói với em

Nếu nhắm mắt trong vườn lộng gió
Sẽ được nghe nhiều tiếng chim ca
Tiếng lích rích chim sâu trong lá
Con chìa vôi vừa hót vừa bay

Nếu nhắm mắt nghe bà kể chuyện
Sẽ được nhìn thấy các bà tiên
Thấy chú bé đi hài bảy dặm
Quả thị thơm cô Tấm rất hiền

Nếu nhắm mắt nghĩ về cha mẹ
Đã nuôi em khôn lớn từng ngày
Tay bồng bế sớm khuya vất vả
Mắt nhắm rồi lại mở ra ngay
Vũ Quần Phương

Transform_Jul 25


Do or do not. There is no try.
- Yoda, The Empire Strikes Back

Assignment: Today, do be the person you want to be as often as you remember to.

Tuesday, July 24, 2012

Vitamin necessary for the life on the Earth

Vitamin F!!!

Like all other vitamins, vitamin F is also necessary for the healthy living.
This isn't a newly found vitamin, rather its existance can be traced back to Adam and Eve era too. By right, this vitamin should be called Vitamin F Complex (like the Vitamin B Complex)!!

Each components of Vitamin F complex, has a specific role in the well being of the individual. Another peculiarity of this vitamin is, it changes with age and biological changes of the body. e.g. Vitamin F which was well suited during the pre school, do not fit during the primary school age. Primary school age vitamin F may differ completely with the secondary school. Secondary school vitamin F may differ during the tertiary education and so on.

To enlist the entire benefits of vitamin F is beyond the scope of this post.

However, some are worth mentioning:
Vitamin F is essential for the well being, of our daily life.
Vitamin F solidifies the bondage of the people
Research also shows that people with sufficient amount vitamin F are least likely to suffer from depression and terminal strokes.

If you enjoy Vitamin F constantly, you can be up to 30 years younger than your real age. The warmth of vitamin F stops stress and even in the most intense moments. It decreases the chance of a cardiac arrest or stroke by 50%.

However, hyper sensitivity / adverse reactions, do occur (bad association) with vitamin F, resulting in heinous activities.

The chemical (generic) name of the vitamin F is FRIENDS.
Good example of Vitamin F is couple living happily and harmoniously for several decades.

Thank you for being one of my Vitamins!

Thành công bước đầu

Đứng thứ 3 trên 868 triệu kết quả của Google



Đứng thứ 1 trên 363 triệu kết quả của Bing


Cám ơn các bạn đã ủng hộ, những người yêu mến TS thích nhất Hạnh :S ghé thăm trang nhà thường xuyên...

Kinh báo đáp công ơn cha mẹ

DIỄN NGHĨA
TA TỪNG NGHE LỜI TẠC NHƯ VẦY:

Một thở nọ Thế Tôn an trụ
Xá Vệ thành Kỳ thụ viên trung
Chư Tăng câu hội rất đông
Tính ra đến số hai muôn tám ngàn
Lại cũng có các hàng Bồ Tát
Hội tại đây đủ mặt thường thường
Bấy giờ, Phật lại lên đường
Cùng hàng đại chúng Nam phương tiến hành
Đáo bán lộ đành rành mắt thây
Núi xương khô bỏ đấy lâu đời
Thế Tôn bèn vội đến nơi
Lạy liền ba lạy, rồi rơi giọt hồng
Đức A Nan trong lòng ái ngại
Chẳng hiểu sao Phật lạy đống xương
Vội vàng xin Phật dạy tường:
"... Thầy là Từ phụ ba phương bốn loài
Ai ai cũng kính Thầy dường ấy
Cớ sao Thầy lại lạy xương khô?"
Phật rằng: Trong các môn đồ,
Ngươi là đệ tử đứng đầu dày công
Bởi chưa biết đục trong chưa rõ
Nên vì ngươi Ta tỏ đuôi đầu:
Đống xương dồn dập bấy lâu
Cho nên trong đó biết bao cốt hài
Chắc cũng có ông bà cha mẹ
Hoặc thân ta, hoặc kẻ ta sanh
Luân hồi sinh tử, tử sanh
Lục thân đời trước, thi hài còn đây
Ta lễ bái kính người tiền bối
Và ngậm ngùi vì nhớ kiếp xưa
Đống xương hỗn tạp chẳng vừa
Không phân trai gái bỏ bừa khó coi
Ngươi chịu khó xét soi cho kỹ
Phân làm hai bên nữ, bên nam
Để cho phân biệt cốt phàm
Không còn lộn lạo nữ nam chất chồng
Đức A Nan trong lòng tha thiết,
Biết làm sao phân biệt khỏi sai
Ngài bèn xin Phật tỏ bày
Vì khó chọn lựa gái trai lúc này
Còn sanh tiền dễ bề sắp đặt
Cách đứng đi ăn mặc phân minh
Chớ khi rã xác tiêu hình
Xương ai như nấy, khó nhìn khó phân
Phật mới bảo: A Nan nên biết!
Xương nữ nam phân biệt rõ ràng
Đàn ông xương trắng nặng oằn
Đàn bà xương nhẹ đen thâm dễ nhìn
Bởi đàn bà sanh đẻ mà ra,
Sanh con ba đấu huyết ra
Tám hộc bốn đấu sữa hòa nuôi con
Vì cớ ấy hao mòn thân thể
Xương đàn bà, đen nhẹ hơn trai
A Nan nghe vậy bi ai,
Xót thương cha mẹ công dày dưỡng sanh.
Bèn cầu Phật thi ân dạy bảo,
Phương pháp nào báo hiếu song thân?
Thế Tôn mới bảo lời rằng:
Vì ngươi ta sẽ phân trần khá nghe!
Thân đàn bà nhiều bề cực nhọc
Sanh đặng con thập ngoạt cưu mang
Tháng đầu, thai đậu tợ sương
Mai chiều gìn giữ sợ tan bất thường
Tháng tứ nhì dường như sữa đặc
Tháng thứ ba như cục huyết ngưng
Bốn tháng đã tượng ra hình
Năm tháng ngũ thể hiện sinh rõ ràng
Tháng thứ sáu lục căn đều đủ
Bảy tháng thì đủ bộ cốt xương.
Lại thêm đủ lỗ chân lông
Cộng chung đến số tám muôn bốn ngàn
Tháng thứ tám hoàn toàn tạng phủ
Chín tháng thì đầy đủ vóc hình
Mười tháng là đến kỳ sinh
Nếu con hiếu thuận xuôi mình ra luôn
Bằng ngỗ nghịch làm buồn thân mẫu
Nó vẫy vùng đạp quấu lung tung
Làm cho cha mẹ hãi hùng
Sự đau, sự khổ không cùng tỏ phân
Khi sanh đặng muôn phần khoái lạc
Cũng ví như được bạc được vàng
Thế Tôn, lại bảo A Nan:
Ơn cha nghĩa mẹ mười phần phải tin
Điều thứ nhứt giữ gìn thai giáo
Mười tháng trường chu đáo mọi bề
Thứ hai sanh đẻ ghớm ghê
Chịu đau chịu khổ mỏi mê trăm phần
Điều thứ ba, thâm ân nuôi dưỡng
Cực đến đâu, bền vững chẳng lay
Thứ tư ăn đắng nuốt cay
Để dành bùi ngọt đủ đầy cho con
Điều thứ năm lại còn khi ngủ
Ướt mẹ nằm, khô ráo phần con
Thứ sáu sú nước nhai cơm
Miễn con no ấm chẳng nhờm, chẳng ghê
Điều thứ bảy không chê ô uế
Giặt đồ dơ của trẻ không phiền
Thứ tam chẳng nỡ chia riêng
Nếu con đi vắng cha phiền mẹ lo
Điều thứ chín miễn con sung sướng
Dầu phải mang nghiệp chướng cũng cam
Tính sao có lợi thì làm
Chẳng màng tội lỗi, bị giam bị cầm
Điều thứ mười chẳng ham trau chuốt
Dành cho con các cuộc thanh nhàn
Thương con như ngọc như vàng
Ơn cha, nghĩa mẹ sánh bằng Thái Sơn
Phật lại bảo: A Nan nên biết!
Trong chúng sanh tuy thiệt phẩm người
Mười phần mê muội cả mười
Không tường ơn trọng đức dày song thân
Chẳng kính mến, quên ân, trái đức
Không xót thương dưỡng dục cù lao
Ấy là bất hiếu mặc giao
Thì những người ấy đời nào nên thân
Mẹ sanh con cưu mang mười tháng
Cực khổ dường gánh nặng trên vai
Uống ăn chẳng đặng vì thai
Cho nên thân thể hình hài kém suy
Khi sanh sản hiểm nguy chi xiết
Sanh đặng rồi tinh huyết dầm dề
Ví như thọc huyết trâu dê
Nhứt sanh thập tử nhiều bề gian nan
Con còn nhỏ phải lo săn sóc
Ăn đắng cay, bùi ngọt phần con
Phải tắm, phải giặt, rửa trôn
Biết rằng dơ dáy mẹ không ngại gì
Nằm phía ướt, con nằm phía ráo
Sợ cho con ướt ao, ướt chăn
Hoạc khi ghẻ chóc khắp thân
Ắt con phải chịu trăm phần thảm thương
Trọn ba năm bú nương sữa mẹ
Thân gầy mòn nào nệ với con
Đến khi vừa được lớn khôn
Mẹ cha dạy bảo cho con vỡ lòng
Cho đi học mở thông trí huệ
Dựng vợ chồng có thế làm ăn
Ước mong con được nên thân
Dầu cho cha mẹ cơ bần quản chi
Con đau ốm tức thì lo chạy
Dầu tốn hao cách mấy cũng đành
Khi con căn bệnh đặng lành
Thì cha mẹ mới an thần định tâm
Công dưỡng dục sánh bằng non biển
Cớ sao con chẳng biết ơn này!
Hoặc khi lầm lỗi bị rầy,
Chẳng tuân thì chớ lại bày ngỗ ngang
Hỗn cha mẹ phùng mang trợn mắt
Khinh trưởng huynh nộ nạt thê nhi
Bà con chẳng kể ra chi
Không tuân sư phụ lễ nghi chẳng tường
Lời dạy bảo song đường không kể
Tiếng khuyên răn anh chị chẳng màng
Trái ngang chống báng mọi đàng
Ra vào lui tới mắng càn người trên
Vì lỗ mãng tánh quen làm bướng
Chẳng kể lời trưởng thượng dạy răn
Lớn lên theo lối hung hăng
Đã không nhẫn nhịn lại càng hành hung
Bỏ bạn lành theo cùng chúng dữ
Nết tập quen làm sự trái ngang
Nghe lời dụ dỗ quân hoang
Bỏ cha bỏ mẹ trốn sang quê người
Trước còn tập theo thời theo thế
Thân lập thân tìm kế sinh nhai
Hoặc đi buôn bán kiếm lời
Hoặc vào quân lính với đời lập công
Vì ràng buộc đồng công, mối nợ
Hoặc trở ngăn vì vợ, vì con
Quên cha quên mẹ tình thâm
Quên xứ quên sở lâu năm không về
Hoặc trở ngăn vì vợ vì con
Quên cha quên mẹ tình thâm
Quên xứ quên sở lâu năm không về
Ấy là nói những người có chí
Chớ phần nhiều du hý mà thôi
Sau khi phá hết của rồi
Phải tìm phương kế kiếm đôi đồng xài
Theo trộm cướp, hoặc là bài bạc
Phạm tội hình, tù ngục phải vương
Hoặc khi mang bệnh giữa đường
Không người nuôi dưỡng bỏ thân ngoài đồng
Hay tin dữ, bà con cô bác
Cùng mẹ cha xao xác buồn rầu
Thương con than khóc ưu sầu
Có khi mang bệnh đui mù vấn vương
Hoặc bệnh nặng vì thương quá lẽ
Phải bỏ mình làm quỷ giữ hồn
Hoặc nghe con chẳng lo lường
Trà đình, tửu điếm, phố phường ngao du
Cứ mài miệt theo đồ bất chánh
Chẳng ấy khi thần tỉnh mộ khang
Làm cho cha mẹ than van
Sanh con bất hiếu phải mang tiếng đời
Hoặc cha mẹ đến hồi già yếu
Không ai nuôi thốn thiếu mọi điều
Ốm đau đói rách kêu rêu
Con không cấp dưỡng bỏ liều chẳng thương
Phận con gái còn nương cha mẹ
Thì có lòng hiếu đễ thuận hòa,
Cần lao phục dịch trong nhà
Dễ sai dễ khiến hơn là nam nhi
Song đến lúc tùng phu xuất giá,
Lo bên chồng chẳng sá bên mình
Trước còn lai vãng viếng thă
Lần lần nguội lạnh biệt tăm biệt nhà
Quên dưỡng dục song thân ân trọng
Không nhớ công mang nặng đẻ đau
Chẳng lo báo bổ cù lao
Làm cho cha mẹ buồn rầu thảm thay
Nếu cha mẹ rầy la quở mắng
Trở sanh lòng hờn giận chẳng kiêng
Chớ chi chồng đánh liên miên,
Thì cam lòng chịu chẳng phiền chẳng than.
Tội bất hiếu lưỡng ban nam nữ
Nói không cùng nghiệp dữ phải mang
Nghe Phật chỉ rõ mọi đàng
Trong hàng đại chúng lòng càng thảm thay!
Gieo xuống đất, lấy cây lấy củi
Đập vào mình, vào mũi, vào hông
Làm cho các lỗ chân lông
Thảy đều rướm máu, ướt đầm cả thân
Đến hôn mê tâm thần bất định
Mọt giây lâu mới tỉnh than rằng:
Bọn ta quả thiệt tội nhân
Xưa nay chẳng rõ không hơn người mù
Nay tỏ ngộ biết bao lầm lạc
Ruột gan dường như nát như tan
Tội tình khó nỗi than van,
Làm sao trả đặng muôn ngàn ơn sâu...

Nói cùng anh

Em biết đấy là điều đã cũ
Chuyện tình yêu, quan trọng gì đâu:
Sự gắn bó giữa hai nguời xa lạ
Nỗi buồn vui đem chia sẻ cùng nhau

Em đâu dám nghĩ là vĩnh viễn
Hôm nay yêu, mai có thể xa rồi
Niềm đau đớn tưởng như vô tận
Bỗng có ngày thay thế một niềm vui

Điều hôm nay ta nói, ngày mai
Người khác lại nói lời yêu thuở trước
Đời sống chẳng vô cùng, em biết
Câu thơ đâu còn mãi ngày sau

Chẳng có gì quan trọng lắm đâu
Như không khí như màu xanh lá cỏ
Nhiều đến mức tuởng như chẳng có
Trước cuộc đời rộng lớn mênh mang

Nhưng lúc này anh ở bên em
Niềm vui suớng trong ta là có thật
Như chiếc áo trên tường như trang sách
Như chùm hoa nở cánh trước hiên nhà

Em hiểu rằng mỗi lúc đi xa
Tình anh đối với em là xứ sở
Là bóng rợp trên con đường nắng lửa
Trái cây thơm giữa miền đất khô cằn

Đấy tình yêu, em muốn nói cùng anh:
Nguồn gốc của muôn ngàn khát vọng
Lòng tốt để duy trì sự sống
Cho con người thực sự Người hơn
Xuân Quỳnh

Khi thời gian trôi dần theo cuộc hôn nhân, khi những dạt dào của tình yêu như những đợt sóng sôi nổi tan dần cùng những cơn thủy triều, để lại một trạng thái tĩnh lặng mênh mang cho mặt biển tình yêu mới thấy những câu thơ của Xuân Quỳnh thật trúng, mà thật tinh tế, tuy đọng lại một chút buồn mơn man:

Em biết đấy là điều đã cũ
Chuyện tình yêu, quan trọng gì đâu
Sự gắn bó giữa hai người xa lạ
Nỗi buồn vui đem chia sẻ cùng nhau

Em đâu dám nghĩ là vĩnh viễn
Hôm nay yêu, mai có thể xa rồi
Niềm đau đớn tưởng như vô tận
Bỗng có ngày thay thế một niềm vui

Điều hôm nay ta nói, ngày mai
Người khác lại nói lời yêu thuở trước
Đời sống chẳng vô cùng, em biết
Câu thơ đâu còn mãi ngày sau

Như muôn mặt khác của đời sống, tình yêu cũng phải tự hòa nhập với công việc, miếng cơm manh áo, các mối quan hệ, các sở thích đời thường của chồng, của vợ...:

Chẳng có gì quan trọng lắm đâu
Như không khí như màu xanh lá cỏ
Nhiều đến mức tưởng như chẳng có
Trước cuộc đời rộng lớn mênh mang

Tuy trầm lắng đi nhưng không phải tình yêu đã biến mất, mà chỉ chuyển từ hình thái sôi nổi của những con sóng dạt dào giữa biển khơi thành hình dáng của những hạt mưa dìu dịu, bình dị nhưng trong lành, "vui sướng":

Nhưng lúc này anh ở bên em
Niềm vui sướng trong ta là có thật
Như chiếc áo trên tường như trang sách
Như chùm hoa nở cánh trước hiên nhà

Hình thái đổi khác ấy, nhưng vẫn cùng bản chất là nước thôi, dù là sóng nổi hay hạt mưa sa, vẫn là tình cảm mặn nồng chồng dành cho vợ, vợ tặng lại chồng:

Em hiểu rằng mỗi lúc đi xa
Tình anh đối với em là xứ sở
Là bóng rợp trên con đường nắng lửa
Trái cây thơm giữa miền đất khô cằn

Suy cho cùng, mỗi giai đoạn của cuộc đời mỗi người, từ thời trai trẻ nam thanh nữ tú qua đi, rồi gắn bó với một người xa lạ, may mắn hưởng quãng thời gian son rỗi bên nhau, là cũng đến lúc nóng lòng nghe những âm thanh bi bô yêu thương của con mình, và làm việc gì cũng là nhằm mục đích chăm lo cho con, vun đắp cho gia đình nhỏ của mình Mỗi giai đoạn ấy đều có mật ong (ngọt) mà cũng có mật cá (đắng), hỏi rằng tình yêu có tan mất, hay nhạt phai thành nghĩa vụ? Câu trả lời không dám chắc, chỉ mơ hồ ấm lòng khi Xuân Quỳnh thay mình nói hộ lời yêu thương gửi gắm đến chồng thôi:

Đấy tình yêu, em muốn nói cùng anh:
Nguồn gốc của muôn ngàn khát vọng
Lòng tốt để duy trì sự sống
Cho con người thực sự Người hơn...
Isabella Pham