Journey in Life: September 2015

Search This Blog

Wednesday, September 30, 2015

NHỮNG THỜI KHẮC QUYẾT ĐỊNH

shared via Alpha Books.

link đặt mua sáchhttps://forms.gle/91G9ifFckHuEUMKu7
-----
translated by Sơn Phạm, August 2015.

Những thời khắc quyết định là cuốn hồi ký duy nhất của cựu Tổng thống Mỹ George W. Bush tính đến thời điểm này. Được phát hành vào ngày 9 tháng 11 năm 2010, hai năm sau khi Bush rời Nhà Trắng, cùng với đó là những chương trình giới thiệu sách trên truyền hình quốc gia và khắp nước Mỹ, hơn hai triệu bản in của cuốn sách đã được bán ra chỉ sau khi phát hành chưa đầy hai tháng, phá vỡ kỷ lục về doanh số trước đó của cuốn hồi ký My Life của cựu Tổng thống Bill Clinton. Những thời khắc quyết định cũng nhanh chóng nằm trong danh mục những cuốn sách bán chạy nhất theo bình chọn của tờ New York Times.

Cuốn sách giống như một thước phim quay chậm với hai chương đầu tiên được Bush dành để tái hiện lại cuộc sống của mình trước nhiệm kỳ tổng thống với những sự kiện đáng chú ý trong cuộc sống của ông như quyết định bỏ rượu năm 1986, quyết định chạy đua chức Thống đốc Texas rồi sau đó là tranh cử Tổng thống Hoa Kỳ. Mười hai chương còn lại đề cập chi tiết đến những sự kiện quan trọng trong suốt nhiệm kỳ tổng thống của ông: sự kiện ngày 11 tháng 9 năm 2001, các cuộc chiến ở Iraq và Afghanistan, các vấn đề trong nước và cải cách nhập cư, nghiên cứu tế bào gốc phôi, v.v… Khi nhìn lại các quyết định đã đưa ra, Bush viết: “Lịch sử có thể tranh luận về các quyết định tôi đưa ra, các chính sách tôi chọn và những công cụ tôi để lại. Nhưng không thể tranh luận về thực tế rằng: Sau cơn ác mộng ngày 11 tháng 9, nước Mỹ đã trải qua bảy năm rưỡi mà không có bất kỳ ý đồ tấn công khủng bố nào được thực hiện thành công. Nếu phải tóm tắt thành tựu có ý nghĩa nhất của tôi trên cương vị tổng thống chỉ trong một câu, thì đó sẽ là câu này.”

Vì lẽ đó, Bush không hề biện hộ cho thực tế rằng ông đã bắt giữ các phần tử khủng bố al-Qaeda và chỉ đạo CIA hỏi cung các phần tử khủng bố bắt được thông qua việc áp dụng các kỹ thuật tăng cường mà cao nhất là hình thức trấn nước với các thủ lĩnh cấp cao của al-Qaeda. Sau đó, khi Giám đốc CIA George Tenet hỏi liệu ông ta có được phép áp dụng các kỹ thuật thẩm vấn tăng cường, bao gồm trấn nước, đối với Khalid Sheikh Mohammed – kẻ cầm đầu al-Qaeda, kẻ chủ mưu ngày 11 tháng 9, tổng thống Bush trả lời: “Hiển nhiên rồi.” Bush viết rằng “có khoảng một trăm tên được đưa vào các chương trình (thẩm vấn) của CIA. Khoảng một phần ba trong số đó bị hỏi cung thông qua việc áp dụng các kỹ thuật tăng cường. Ba tên bị trấn nước.” Bush cũng tỏ rõ sự quyết đoán khi phát động cuộc chiến tranh Iraq nhằm tiêu diệt Saddam Hussein, thay thế chế độ độc tài của Saddam bằng một nền dân chủ cho đất nước Iraq.

Tuy nhiên trong suốt các nhiệm kỳ của mình, không phải lúc nào Bush cũng hành động nhanh và dứt khoát. Bush thừa nhận những sai lầm khác của mình. Về cách xử lý hành chính của chính ông trong cơn bão Katrina, Bush cho hay: “Là người đứng đầu chính quyền liên bang, tôi đáng lẽ nên nhận ra những thiếu sót này sớm hơn và can thiệp nhanh hơn. Bản thân tôi tự hào về khả năng đưa ra những quyết định dứt khoát và hiệu quả của mình. Tuy nhiên, trong những ngày sau cơn bão Katrina, điều đó không xảy ra. Vấn đề không phải là tôi đưa ra những quyết định sai lầm. Vấn đề là tôi mất quá nhiều thời gian để quyết định.” Về Iraq, ông thừa nhận, “cuộc chiến tranh cũng dẫn đến những hậu quả mà chúng tôi không lường trước. Trong những năm qua, tôi đã dành rất nhiều thời gian suy nghĩ về những gì sai lầm ở Iraq và tại sao. Tôi đã phát hiện ra rằng chúng tôi đã mắc phải hai lỗi sai, nguyên nhân chính dẫn đến nhiều thất bại mà chúng tôi phải đối mặt.”

Khi nhìn lại những ngày cuối cùng còn tại nhiệm, Bush viết: “Tôi suy ngẫm về tất cả những gì chúng tôi đang phải đối mặt. Trong vài tuần qua, chúng tôi đã chứng kiến sự thất bại của hai tổ chức thế chấp lớn nhất của Mỹ, sự phá sản của một ngân hàng đầu tư lớn, việc rao bán một ngân hàng khác, việc quốc hữu hóa công ty bảo hiểm lớn nhất thế giới và giờ đây sẽ là sự can thiệp quyết liệt nhất vào thị trường tự do kể từ thời tổng thống Franklin Roosevelt. Ngoài ra, Nga cũng đem quân đến Georgia, bão Ike đã đánh vào Texas, Mỹ đang chiến đấu cùng lúc trên hai mặt trận ở Iraq và Afghanistan. Đây thật là một cách kết thúc nhiệm kỳ tổng thống chẳng đẹp đẽ gì.” Dẫu vậy, Bush vẫn giữ trong mình niềm tin rằng, “ở mỗi quyết định, tôi đã làm những gì mình tin là vì lợi ích tốt nhất cho đất nước chúng ta.” Kể từ đó, ông thoải mái trở lại với cuộc sống đời thường của mình. Ông kể rằng ngay sau khi chuyển đến Dallas, ông đưa chú chó Barney đi dạo lúc sáng sớm xung quanh khu phố. “Barney phát hiện bãi cỏ nhà hàng xóm của chúng tôi và nhanh chóng giải quyết nỗi buồn. Tôi, cựu tổng thống Hoa Kỳ, đứng đó với túi nhựa trên tay, nhặt những gì mà tôi đã né tránh trong suốt tám năm qua.”

Được viết bằng phong cách văn chương mạch lạc, cuốn hút, lối kể chuyện sắc nét, Những thời khắc quyết định đã soi chiếu và cung cấp cho người đọc rất nhiều thông tin về những tình huống mà George W. Bush phải đối mặt cũng như quá trình ra quyết định của ông. Có rất nhiều những bình luận xoay quanh cuốn sách này nhưng chúng tôi xin trích dẫn lời nói của Cựu Tổng thống Mỹ Bill Clinton để kết thúc phần giới thiệu cho bản dịch tiếng Việt: “Những thời khắc quyết định là cuốn sách thú vị từ những dòng đầu cho đến những câu cuối cùng. Dù bạn yêu mến hay không có thiện cảm với George W. Bush, cuốn sách này cũng rất đáng đọc.”

Xin trân trọng giới thiệu tới độc giả.

link đặt mua sách: https://forms.gle/91G9ifFckHuEUMKu7
-----
Obadiah Newcomb Bush (ông tổ và người sáng lập gia đình chính trị Bush)
James Smith Bush (kị của Bush con)
Samuel Prescott Bush (cụ của Bush con)
Prescott Sheldon Bush (ông của Bush con)

"Out of the common" nghĩa là gì?

Nước cờ xuất sắc. Photo courtesy Andreas Kontokanis.

'Out of the common' nghĩa là bất thường, hiếm thấy, xuất sắc, phi thường (uncommon; extraordinary).

Ví dụ
But I couldn't let her go with the knowledge that something out of the common was happening.

Paradoxically the strange crime is often easier to solve than the common one. I have already explained to you that what is out of the common is usually a guide rather than a hindrance. ... It is only the colourless, uneventful case which is hopeless.

Henry Miller seems to me a man out of the common because he saw and proclaimed this fact a long while before most of his contemporaries -- at a time, indeed, when many of them were actually burbling about a renaissance of literature.

Phạm Hạnh

Nhà hàng 1946 - số 3 ngõ Yên Thành, 61 Cửa Bắc


tổng kết quý, tổng kết nồi lẩu (toàn cái)... :D

điện thoại: 04 62961946

Bia tươi 4 - Hoàng Văn Thụ
CLB Biên Phiên Dịch Việt Nam (VATI)

"Out of square" nghĩa là gì?

Northern Liberty Market, các cửa sổ rất vuông vắn. Photo courtesy NCinDC.

'Out of square' with something nghĩa là không vuông góc với cái gì (not at right angles); không hòa hợp, lủng củng.

Ví dụ
I had to have three of the windows replaced because they had been fitted out of square and there wasn't a proper seal.

A few millimetres out at one end can lead to the pitch being a metre or more out of square at the far end of the pitch.

It's the framed opening that has changed and the door needs to be adjusted to fit squarely into the frame that is itself now out of square.

Phạm Hạnh


"Fair and square" nghĩa là gì?
"Back to square one" nghĩa là gì?
"Square something away" nghĩa là gì?

Tuesday, September 29, 2015

Thăm quan một cơ sở đông lạnh ở Mỹ

chuyến đi ngày 9/6/2015.

đừng cho đinh vào tôm nhé...
trước khi ra về :)

Thăm trụ sở chính CNN
Đại chiến võ thuật Muay Thái

"Out of sight, out of mind" nghĩa là gì?

Tình yêu tuổi trẻ, cần sự gần gũi, yêu thương. Photo courtesy Rennett Stowe.

'Out of sight, out of mind' có từ sight là sự nhìn, trông và mind là ý ức, trí nhớ; vì thế cụm từ này nghĩa là xa mặt cách lòng (you soon forget people or things that are no longer visible or present).

Ví dụ
National defence is a dead zone in our elections, rarely debated in depth in a country where the military and its multiple problems are mostly out of sight, out of mind.

Before long, Gharani began sharing stories with words as well, tremendous (khủng khiếp, dữ dội) stories of his time in Guantánamo Bay, a place that remains for many Americans out of sight, out of mind.

If you go shopping on an empty stomach and without a shopping list, you tend to pick convenience foods or snacks that are high in calories. Buying these snacks will do little to help your health and fitness goals because when you see them, you will definitely eat them. In this regard the best approach is ‘out of sight out of mind’.

Phạm Hạnh

Monday, September 28, 2015

"Out of shape" nghĩa là gì?

Tập thể dục đều đặn để giữ gìn in-shape. Photo courtesy Prayitno.

'Out of shape' nghĩa là méo mó (not having its usual or original shape, especially after being bent or knocked), không khỏe mạnh (in poor physical condition; unfit).

Ví dụ
B&O's BeoPlay A6 speaker is all bent out of shape (on purpose).

Leonard Williams realizes he's out of shape after Jets debut.

There's no excuse for getting out of shape after the military.

Anyone is capable, even the most uncoordinated, out-of-shape people, but it's a tough sport for beginners to master.

Phạm Hạnh

Sunday, September 27, 2015

Năng lực vô biên của sự khêu gợi tức khí

Hồi Al Smith còn làm Thống đốc Nữu Ước, nhà khám Sing Sing thiếu người giám đốc. Trong công việc đó, đã có nhiều sự lạm dụng, nhiều sự đồi bại... Phải đặt vào chỗ đó một người cương quyết, gang thép mới được.

Nhưng kiếm ai đây?... Al Smith cho gọi Lewis E. Lawes coi khám New Hampton lại. Khi Lawes tới, ông hỏi bằng một giọng vui vẻ: "Sao? Tôi để ông giám đốc khám Sing Sing, ông nghĩ sao? Phải có một người giỏi mới được".

Lawes sững sờ, không biết đáp ra sao. Ông biết rõ những nguy hiểm tại khám Sing Sing và chức đó không vững vàng gì; muốn yên thân phải biết theo chiều gió của chính trị.

Các ông giám đốc khám Sing Sing không giữ chức lâu bao giờ. Có ông ở vỏn vẹn có ba tuần. Ông Lawes chỉ muốn một nơi nào chắc chắn. Có nên thử liều hay không? Ông Smith thấy do dự như vậy, ngả lưng trên ghế, mỉm cười nói: "Này ông bạn, tôi biết là ông sợ. Khám đó khó lắm. Chỉ có một người đại tài mới giữ vững được địa vị đó".

Ông Smith đã dùng cách thách đố. Tức thì ông Lawes thấy ham thích, muốn làm một việc mà chỉ một người đại tài mới làm nổi.

Ông nhận lời và... giữ chức giám đốc khám Sing Sing rất lâu. Hoạn đồ của ông rực rỡ. Ông viết một cuốn sách: "Hai vạn năm ở Sing Sing" được hoan nghênh vô cùng, diễn thuyết nhiều lần trước máy truyền thanh về đời sống trong các khám. Phương pháp thuần hóa tội nhân của ông đã có những kết quả dị thường.

Đắc Nhân Tâm
Nguyễn Hiến Lê dịch

Cách khích lệ tinh thần làm việc hăng say của nhân viên

Charlesschwab, người tin cẩn của Andrew Carnegie, ông vua Thép, có một người đốc công để cho thợ làm không hết số công việc đã định.

Ông Schwab hỏi người đó:

- Không hiểu tại sao một người có tài như thầy mà không làm cho nhân viên của mình có một năng lực sản xuất khá hơn được?

Người kia đáp:

- Tôi cũng không hiểu tại sao nữa. Tôi đã dùng đủ mọi chước: hết khuyến khích, rồi kích thích, rồi rầy mắng, chửi rủa, dọa đuổi... vô hiệu.

Câu chuyện đó xảy ra hồi chiều, trước khi kíp làm đêm tới xưởng.

Ông Schwab nói:

- Thầy đưa tôi một cục phấn. Ngày hôm nay đổ khuôn được mấy lần?

- Sáu lần.

Chẳng nói, chẳng rằng, ông Schwab viết số 6 lên trên đất rồi đi.

Khi kíp làm đêm tới, thấy con số, họ hỏi nghĩa gì vậy. Những người thợ khác đáp: "Ông chủ tới, hỏi chúng tôi, hôm nay đổ vô khuôn được mấy lần; chúng tôi đáp 6 lần và ông viết số đó lên đất".

Sáng hôm sau, ông Schwab trở lại. Con số 6 hôm trước đã có ai bôi đi, viết con số 7 thay vào.

Khi bọn thợ làm ngày tới, thấy con số 7. "A! Tụi làm đêm tự cho giỏi hơn tụi mình sao! Rồi coi!". Họ hăng hái làm việc và hết ngày, họ để lại sau họ một con số "10" kếch xù và ngạo nghễ. Và cứ mỗi ngày mỗi tiến như vậy...

Chẳng bao lâu xưởng đó, trước kia sản xuất thấp nhất, bây giờ đứng đầu trong nhà máy.

Lời kết luận? Đây, chính lời của ông Charles Schwab nói:

"Muốn có kết quả, bạn phải khuyến khích lòng ganh đua, không phải lòng ganh đua ti tiện để kiếm tiền, mà một lòng ganh đua cao thượng hơn, lòng muốn mỗi ngày mỗi tiến, chẳng những thắng người mà thắng cả chính mình nữa".

Những sự thách đố như vậy bao giờ cũng kích thích được một cách chắc chắn những người có tâm huyết.

Đắc Nhân Tâm
Nguyễn Hiến Lê dịch

Cách trình bày kết quả điều tra

Một hãng lớn nọ, chế dầu thơm phái ông James B.Boynton điều tra về tình trạng của các mỹ phẩm (như phấn, son, dầu thơm, kem) trên thị trường vì có người báo trước chắc chắn sẽ có những nhà cạnh tranh phá giá các món đó.

Nhà kinh doanh đó không bằng lòng cách ông Boynton điều tra. Ông này kể lại: "Ông ấy chỉ trích những phương pháp tôi đã dùng. Tôi bênh vực những phương pháp đó. Chúng tôi tranh biện. Sau cùng ông ta phải nhận rằng tôi có lý, nhưng lúc đó tôi phải ra về, không kịp cho ông ta biết kết quả cuộc điều tra của tôi.

Lần sau lại, tôi không mất công đưa con số và dẫn chứng làm chi. Tôi quyết định kích thích óc tưởng tượng của ông.

Vô phòng giấy của ông, tôi thấy ông đương bận kêu điện thoại. Trong khi ông nói, tôi trút vali của tôi lên trên mặt bàn: 32 lọ kem thoa mặt, đều của những hàng cạnh tranh mà ông biết.

Trên mỗi lọ, tôi đã dán một miếng giấy tóm tắt, một cách linh động và rõ ràng, kết quả của cuộc điều tra của tôi về thứ kem đó.

Kết quả ra sao? Tức thì hết tranh biện. Ông ta cầm một lọ rồi tới lọ khác, đọc miếng giấy; hỏi tôi vài câu rồi chúng tôi trò chuyện thân mật. Ông bằng lòng lắm. Đáng lẽ cho tôi nói có 10 phút như lần trước thôi, thì ông giữ tôi lại tới một giờ mà chúng tôi nói vẫn chưa hết chuyện.

Cũng là những tài liệu lần trước, nhưng lần này tôi biết kích thích thị giác và óc tưởng tượng của ông, mà kết quả khác xa như vậy đó!

Đắc Nhân Tâm
Nguyễn Hiến Lê dịch

Làm sao để người thuê nhà không bỏ đi

Ông Farrell là chủ một biệt thự. Còn bốn tháng nữa mới hết hạn mướn theo hợp đồng, mà người mướn đã muốn dọn ngay đi và cố nhiên đòi hỏi giao kèo. Bốn tháng, mỗi tháng 55 mỹ kim! Cả mùa hè thì họ mướn để ở, rồi bây giờ, bắt đầu mùa đông, bỗng nhiên họ bỏ đi!

Ông Farrell giận lắm. Mùa này ai cũng trốn cảnh nhà quê, dễ gì cho người khác mướn được?

Ông Farrell nói: "Trước kia, nếu gặp trường hợp đó, tôi đã chạy lại kiếm người mướn nhà, biểu ông ta đọc kỹ lại thể lệ trong tờ giao kèo. Tôi đã cho ông ta hay rằng có muốn dọn đi thì phải đóng ngay mấy tháng nhà cho hết hạn, không có, tôi sẽ đưa ra tòa liền.

Nhưng lần này, tôi không nóng nảy: tôi suy nghĩ và định dùng một thuật khác. Tôi lại thăm ông Doe, người mướn nhà và nói với ông ta:

"Ông Doe, tôi đã nhận được thư của ông cho biết ông sẽ dọn đi, nhưng thiệt tình tôi không tin rằng ông sẽ đi thật.

Nhiều năm kinh nghiệm trong nghề đã giúp tôi hiểu lòng người và mới trông thấy ông, tôi đã biết ngay ông là một người trọng lời hứa và danh dự. Tôi đoán sai thì đây ông cứ chặt tay tôi đi.

Tôi đề nghị với ông như vầy. Ông suy nghĩ vài ngày nữa, tới cuối tháng đi. Nếu lúc đó, lại trả tiền nhà, ông còn nhất định dọn đi thì tôi cam đoan với ông tôi sẽ xin tuân ý ông. Tôi sẽ để ông đi và tự nhận rằng tôi đã xét lầm ông. Nhưng tôi sẽ tin chắc rằng ông là một người giữ lời cam kết".

Rồi, mùng một tháng sau, ông Doe lại nhà tôi trả tiền nhà và cho hay, sau khi hỏi ý bà Doe, ông quyết định ở lại. Vì họ đã thấy rằng chỉ có cách xử trí đó là không hại danh dự thôi".

Đắc Nhân Tâm
Nguyễn Hiến Lê dịch

Saturday, September 26, 2015

"Out of rule" nghĩa là gì?

"Bức tượng khổng lồ" được xây đúng quy tắc. Photo courtesy ELTAFORCE37.

'Out of rule' nghĩa là trái quy tắc, sai nguyên tắc.

Ví dụ
In a big reversal, covered bonds, or debt based on top quality home loans or other assets, will be effectively carved out of rule.

"I consider the [Chinese fighters] acted out of rule." Mr Onodera said Tokyo had protested to Beijing over the incidents through diplomatic channels.

It's had before the coincident like for Beazer those pains it would be easier with a bit more logical decisions out of rule that would be easy being a regional and here we hear what would you live if we don't look at everywhere.

Phạm Hạnh

Đại chiến võ thuật Muay Thái

truyền hình trực tiếp từ Lumpinee Boxing Stadium :), 22/5/2015.


Trời Bangkok nóng quá
Thăm quan tòa tháp đôi Petronas Twin Towers

"Out of plumb" nghĩa là gì?

Nguy hiểm không lường từ cột điện nghiêng. Photo credit: montrealgazette.

'Out of plumb' có từ plumb là quả dọi, thế thẳng đứng; vì thế cụm từ này nghĩa là không thẳng đứng, không ngay, xiên (not exactly vertical).

Ví dụ
The towers are inclined, from four to ten feet out of plumb.

One stud (cột đóng ván làm vách) in this wall is so far out of plumb you can easily spot it without using a level.

The tendency for the scaffold (giàn giáo) to collapse if overloaded, out of plumb, or if ground conditions change from wet to dry or frozen to thawed (băng tan) ground.

Two hit men (sát thủ) in dress shirts and suspenders sit waiting in Clair Floyd DeVires’ ratty, windowless room, both doors flaking paint and out of plumb, and surrounded by a pitch-black (tối đen như mực) space behind the walls.

Phạm Hạnh

Put sth/sb "out of your head" nghĩa là gì?

Jivaro Shrunken Head. Photo courtesy Ed Schipul.

Put/get sth/sb 'out of your head' nghĩa là quên ai (cái gì) đi, không nghĩ đến ai (cái gì) nữa.

Ví dụ
Get that budgie (vẹt đuôi dài) smuggler image out of your head.

I think the song is brilliant, and to be able to put negative comments out of your head in that way is the mark of a real artist and somebody who has a lot of integrity, especially when people are saying the opposite.

From a pure attention perspective, to-do lists serve a useful purpose: they allow you to get things out of your head.

Phạm Hạnh

Friday, September 25, 2015

Các quỹ đầu cơ hoạt động như thế nào?

by Thu Hương, shared via Trí thức trẻ.
-----
Các quỹ đầu cơ có lịch sử từ những năm 1940, khi một người đàn ông có tên Alfred Winslow Jones sáng tạo ra một cấu trúc đầu tư cho phép ông đặt cược vào cả hai kịch bản lên giá và xuống giá, đồng thời có thể thu được một khoản phí nhỏ.

Tháng 2 vừa qua, trên thị trường nổi lên thông tin gần một nửa các ông chủ quỹ đầu cơ giàu có nhất ở Anh đã ủng hộ tổng cộng 10 triệu bảng (tương đương 14,8 triệu USD) cho đảng Bảo thủ kể từ năm 2010. Đảng đối lập với đảng này là Lao động ngay lập tức cho rằng đây là chiêu trò trốn thuế của những “người bạn quỹ đầu cơ”.

Đầu tháng 3, chính đảng Lao động cũng bị cho là đã nhận được gần 600.000 bảng từ một quỹ đầu cơ hào phóng suốt từ năm 2012 đến nay. Từ xưa đến nay, các ông chủ quỹ đầu cơ vốn nổi tiếng với các kỹ năng đầu tư và những khối tài sản kếch xù. Tuy nhiên, làm cách nào mà họ có thể chi phối thị trường tài chính và thực sự thì các quỹ đầu cơ hoạt động như thế nào?

Các quỹ đầu cơ có lịch sử từ những năm 1940, khi một người đàn ông có tên Alfred Winslow Jones sáng tạo ra một cấu trúc đầu tư cho phép ông đặt cược vào cả hai kịch bản lên giá và xuống giá, đồng thời có thể thu được một khoản phí nhỏ.

Loại hình đầu tư này phát triển mạnh mẽ trong những năm 1990, khi chiến lược của George Soros đối với đồng bảng Anh buộc nước Anh phải bãi bỏ cơ chế tỷ giá hối đoái ERM. Cũng chính vì vụ này mà ông có biệt danh “người phá vỡ NHTW Anh”.

Các ông trùm quỹ đầu cơ “vi mô” khác như Julian Robertson và Michael Steinhardt cũng đạt được những thành tựu tương tự và được coi là “huyền thoại” trên thị trường. Gần đây hơn, chiến thuật đặt cược vào các chứng khoán đảm bảo bằng tài sản thế chấp dưới chuẩn đã giúp John Paulson trở thành tỷ phú. Tuy nhiên, ngành này cũng có nhiều trường hợp tai tiếng mà điển hình là Bernie Madoff, người đã vào tù vì mô hình lừa đảo Ponzi.

Các quỹ đầu cơ nắm trong tay một lượng tiền rất lớn được điều khiển bởi một nhóm các nhà đầu tư chuyên nghiệp sử dụng các chiến thuật và công cụ đầu tư phức tạp. Ban đầu, mục tiêu của họ là đem về lợi suất dương trên tất cả các thị trường bằng cách bán (đặt cược rằng giá sẽ giảm) hay mua (dựa vào giá tăng) các loại tài sản.

Ví dụ, một quỹ đầu cơ có thể đặt cược vào “gã khổng lồ” dầu khí BP bằng cách mua vào cổ phiếu của hãng này, đồng thời thực hiện chiến lược bán khống trên thị trường. Với chiến thuật này, đặt cược vào một công ty cụ thể đã được phòng vệ trong khi quỹ cũng được bảo vệ trước nguy cơ thị trường sụt giảm trên diện rộng.

Trên thực tế, hiện nay các quỹ đầu cơ thường cố gắng khai thác những chênh lệch giá khá nhỏ trên thị trường. Chiến thuật này mang lại lợi nhuận khá lớn nếu khoản đầu tư sử dụng tỷ lệ đòn bẩy cao. Đồng thời, phương pháp tiếp cận này có thể được áp dụng trên tất cả các loại thị trường, từ cổ phiếu tới trái phiếu, tiền tệ hay cả những lĩnh vực đặc biệt như các vụ M&A.

Vì chiến thuật của các quỹ đầu cơ đòi hỏi nhiều kỹ năng, các quỹ đầu cơ thường đòi mức phí cao hơn so với quỹ tương hỗ. Thông thường, họ thu mức phí 2% trên số tiền mà họ quản lý, cộng với 20% phí hoạt động được tính toán dựa trên lợi nhuận thu được. Cách tính phí như trên giúp các nhà quản lý quỹ thu được lợi nhuận lớn (ví dụ, Soros được cho là có tài sản trị giá 24 tỷ USD). Mức phí cao cũng không phải là trở ngại đối với sự tăng trưởng của ngành này: số tài sản mà các quỹ đầu cơ quản lý đã tăng từ 40 tỷ USD trong năm 1990 lên gần 3.000 tỷ USD tính đến cuối năm 2014.

Tuy nhiên, mọi thứ đang thay đổi. Các nhà quản lý đang theo dõi các quỹ đầu cơ một cách sát sao, trong khi nhà đầu tư đòi hỏi mức phí thấp hơn. Các quỹ đầu cơ ghét bị so sánh với các loại hình đầu tư khác, tuy nhiên các quỹ này đang hoạt động kém hơn so với một quỹ thông thường gồm 60% là cổ phiếu và 40% là trái phiếu kho bạc. Năm ngoái, trung bình một quỹ đầu cơ đem về lợi suất 3,3% trong khi chỉ số S&P 500 đem về lợi suất lên tới 11,4%. Một số nhà đầu tư định chế (như CalPERS) đã bỏ qua các quỹ đầu cơ vì mức phí quá cao và chiến thuật của họ quá phức tạp.

Tuy nhiên, dù lời tiên đoán về cái chết của các quỹ đầu cơ đã được đưa ra nhiều lần, trong năm 2014, số quỹ mới ra đời vẫn nhiều hơn số quỹ phải đóng cửa.

Thu Hương
The Economist

Vì sao thế giới nghiện vay nợ?

Biên dịch: Lưu Tuấn Anh | Hiệu đính: Lê Hồng Hiệp, shared via nghiencuuquocte.net.
-----
NỢ là “không khí cần cho sự sống của thương mại hiện đại”. Những lời này được Daniel Webster, một thượng nghị sĩ Mỹ phát biểu vào năm 1834 khi thị trường trái phiếu của Mỹ vẫn còn trong giai đoạn trứng nước. Ngày nay thế giới đang bị tê liệt bởi quá nhiều nợ. Các khoản vay của các hộ gia đình, các chính phủ, các doanh nghiệp và các công ty tài chính tăng từ 246% GDP năm 2000 lên 286% ngày nay.

Kể từ khi cuộc khủng hoảng tài chính bắt đầu vào năm 2007, tỉ lệ nợ trên GDP của 41 trong 47 nền kinh tế lớn đã tăng lên, theo theo dõi của McKinsey, một công ty tư vấn. Với mỗi một đô la tăng thêm của sản lượng, thế giới lại tạo ra một khoản nợ lớn hơn một đô la. Khi mạng lưới các khoản nợ dày đặc hơn bao giờ hết này co lại quá một mức độ nào đó thì điều đó là không tốt đối với tăng trưởng, làm cho các doanh nghiệp và các hộ gia đình dễ bị tổn thưởng trước những cú sốc và tình trạng vỡ nợ gây thiệt hại lớn. Vì sao thế giới lại nghiện vay nợ đến vậy?

Có hai nguyên nhân cơ bản cho sự thèm khát nợ. Đầu tiên, hệ thống thuế tạo ra những đặc quyền cho những người vay nợ. Các khoản trả lãi vay thế chấp được khấu trừ thuế ở gần một nửa các nước giàu có và một vài quốc gia mới nổi, ví dụ như Ấn Độ. Và trên khắp thế giới, các công ty có thể khẩu trừ chi phí lãi vay khỏi lợi nhuận chịu thuế. Điều đó tạo một động lực để phát hành nợ (ví dụ như trái phiếu doanh nghiệp – NHĐ) thay cho phát hành thêm cổ phiếu. Chỉ một phần tư tổng tài sản của thế giới hiện nay là nằm ở dạng cổ phiếu, thứ vốn có tính linh hoạt cao hơn nhiều so với trái phiếu bởi vì cổ tức chi trả cho các nhà đầu tư có thể bị cắt giảm mà không gây ra tình trạng vỡ nợ.

Nguyên nhân cơ bản thứ hai liên quan đến tâm lý của con người. Con người đánh giá quá cao sự an toàn của các khoản thanh toán cố định mà trái phiếu mang lại: giống như một chiếc áo ngực, nó che giấu sự “lên xuống” của tự nhiên. Họ cũng có xu hướng cho rằng giá cả của tài sản, đặc biệt là giá nhà, sẽ tăng lên. Sử dụng nợ để mua tài sản đang tăng giá sẽ thúc đẩy lợi nhuận.

Ba xu thế toàn cầu mạnh mẽ đã phóng đại ảnh hưởng của thuế và tâm lý. Đầu tiên, các nhà xuất khẩu lớn như Trung Quốc đã tích lũy những khoản dự trữ ngoại tệ lớn vốn phải được đầu tư ra nước ngoài. Họ ưa chuộng trái phiếu bởi vì mua nhiều cổ phiếu ở các công ty nước ngoài có thể gây nên tranh cãi. Khoảng 75% sự gia tăng sở hữu của người nước ngoài đối với chứng khoán Mỹ trong giai đoạn 2004-08 là nằm ở dạng trái phiếu, chủ yếu là thế chấp và chứng khoán doanh nghiệp.

Thứ hai, sự bất bình đẳng không giúp giảm nợ. Người giàu phải quay vòng khoản tiết kiệm của họ vào hệ thống tài chính. Những người cần vốn thì thường nghèo và thực tế nợ là cách duy nhất để rót tiền cho họ – bạn không thể mua cổ phiếu của một hộ gia đình “dưới chuẩn”.

Chất xúc tác thứ ba là ngành tài chính. Động lực của nó là tạo ra các khoản nợ cho người khác nhằm sinh ra các khoản phí. Các khoản đảm bảo quá lớn không thể để sụp đổ cũng tạo cho các ngân hàng một động lực để vay nợ trên bảng cân đối kế toán của mình.

Không có cách nào dễ dàng làm cho thế giới từ bỏ nợ. Tuy nhiên điểm khởi đầu là cải cách thuế. Các đặc quyền cho nợ phản ánh quyết định được đưa ra hơn một thế kỉ trước bởi các chính trị gia, những người không thể tưởng tượng được mức độ nợ nần ngày nay. Anh chấp nhận tiền trả lãi được khấu trừ thuế cho các công ty vào năm 1853. Miễn thuế đối với nợ ở Châu Âu, Mỹ và Anh tương đương khoảng 2-5% GDP vào năm 2008 – nhiều hơn cả ngân sách chi tiêu cho quốc phòng. Bởi vì lãi suất là rất thấp, trợ cấp hiện nay đã giảm xuống còn 1-2%. Bây giờ chính là thời điểm thích hợp để các chính phủ hành động. Khi lãi suất tăng trở lại lần nữa, giá trị của các khoản trợ cấp sẽ tăng lên, và động lực để vay nợ sẽ lớn hơn.

Tuấn Anh
The Economist

Vì sao các thành phố Trung Hoa ngập lụt?

Photo courtesy Ernie.

Tối ngày 7 Tháng 8, khi giờ cao điểm thứ Sáu bắt đầu, một cơn bão ngắn đã làm ngập một số khu vực ở Bắc Kinh. Mưa trong ba giờ đã làm ngập nhiều tuyến đường và giao thông bị tê liệt. Nhiều hình ảnh hành khách ướt sũng lê bước trên đường nước ngập sâu đến đầu gối đã sớm được đăng trên các phương tiện truyền thông xã hội. Bắc Kinh, thành phố Trung Hoa bụi bặm và không giáp biển, "giờ đây có vẻ đẹp biển khơi," một mircoblogger mỉa mai nhận xét. Người dân thành phố Trung Hoa đang dần trở nên quá quen thuộc với những sự việc như này. Kể từ năm 2008, số lượng các thành phố Trung Hoa bị ảnh hưởng bởi lũ lụt đã tăng hơn gấp đôi, trong khi đó các con sông chính của nước này chủ yếu vẫn ổn định. Năm 2013, tính chung có hơn 200 thành phố đã bị ngập. Vì sao quá nhiều thành phố Trung Hoa ngập lụt đến vậy?

Câu trả lời ngắn gọn là tốc độ mở rộng đô thị của nước này đã phát triển nhanh hơn nhiều so với cơ sở hạ tầng thoát nước. Chính phủ đã bắt đầu nhận ra vấn đề ngập lụt vào cuối những năm 1990, sau một trận lụt lớn dọc theo sông Dương Tử đã cướp đi hàng ngàn mạng người. Nhưng các nhà hoạch định chính sách ở Bắc Kinh lại coi đây là một vấn đề nông thôn. Họ đổ tiền vào việc xây dựng các đập thủy điện khổng lồ, trong khi hệ thống thoát nước đô thị hầu như bị bỏ quên. Theo Zhou Yuwen, giáo sư xây dựng tại trường Đại học Công nghệ Bắc Kinh, hầu hết cống rãnh ở nước này không thể đối phó được với mức lượng mưa mà 100% sẽ xảy ra trong bất kỳ năm nào. Nói cách khác, chắc chắn chỉ những trận mưa bình thường cũng khiến các thành phố bị tràn ngập - hàng năm. Tệ hơn nữa, các thành phố ở Trung Hoa đã mở rộng nhanh chóng, một số trực tiếp vào cả những vùng đất thấp gần sông dễ bị lũ lụt (flood plain). Để phát triển, người ta lấp cả sông và hồ. Kể từ năm 1998, diện tích đất đô thị ở Trung Hoa đã tăng hơn gấp đôi, đạt tổng cộng 50.000 km vuông vào cuối năm ngoái, và gần như tất cả số đó rải bê tông và nhựa đường.

Quy hoạch độ thị “hăng máu” ở Trung Hoa càng khiến tất cả điều này trở nên trầm trọng hơn. Ví dụ, khi các nhà quy hoạch ở Bắc Kinh thiết kế các con đường của thành phố một vài thập kỷ trước đây, họ đã chọn cầu chui thay vì đường vượt trên cao vì lý do thẩm mỹ, và chi phí cũng rẻ hơn. Cuối cùng, chúng cũng trở thành nguyên nhân cụ thể của nỗi đau ướt sũng này. Bắc Kinh có 149 hầm như vậy ở các quận thành thị. Với hệ thống cống và bơm không đầy đủ, thậm chí chỉ một trận mưa lớn duy nhất cũng có thể biến chúng thành những bể bơi, và khiến giao thông phải ngừng trệ.

Vấn đề ngập lụt đô thị không chỉ riêng Trung Hoa, nhưng tốc độ đô thị hóa chóng mặt của nước này đã gây nên những thiệt hại lớn gấp nhiều lần. Với tình trạng biến đổi khí hậu trong thời gian không xa, nhiều thành phố ở nước này sẽ phải rất vất vả đối phó với tần suất gia tăng các điều kiện thời tiết khắc nghiệt. Một nghiên cứu toàn cầu về thiệt hại lũ lụt, công bố trên tạp chí Nature Climate Change năm 2013, xếp hạng các đô thị ở phía Nam Quảng Châu là dễ bị tổn thương nhất trong số 136 thành phố ven biển lớn trên thế giới, tính theo thiệt hại tiềm ẩn. Nếu không có những biện pháp dự tính cho tương lai, đến năm 2050, thành phố sẽ có thể bị tàn phá gần 13,2 tỷ USD mỗi năm. Điều này thật khó chịu, và cũng thật nghịch lý, khi các thành phố Trung Hoa cũng đang rất cần nước. Hơn 400 trong số 600 các thành phố lớn nhất của nước này phải đối mặt với tình trạng thiếu nước thường xuyên.

Đoàn Khải
The Economist

Vì sao các doanh nghiệp Mỹ lần lượt "rời bỏ quê hương"?

by Tuệ Minh, shared via infonet.vn.
-----
Photo credit: The Economist.


Ngày càng có nhiều doanh nghiệp Mỹ tìm cách sáp nhập với các công ty nước ngoài và rút trụ sở sang một nước thứ ba. Nguyên nhân gì ẩn sau sự ra đi này?

Các công ty Mỹ đang tiến hành chuyển dịch. Ngày 6/8 vừa qua, công ty CF, một nhà sản xuất phân bón và tập đoàn Coca-Cola đồng loạt công bố kế hoạch chuyển trụ sở sang Anh sau khi chính thức hợp nhất với các công ty không thuộc Mỹ.

Năm ngày sau, Terex, chuyên sản xuất các loại cần trục, tuyên bố sáp nhập, chuyển toàn bộ trụ sở hợp pháp của công ty từ Westport, bang Connecticut tới thị trấn nhỏ bé Hyvinkää của Phần Lan. Vậy lý do gì khiến hàng loạt công ty Mỹ dịch chuyển ra nước ngoài như vậy?

Trong hơn 30 năm qua, các công ty, đặc biệt là công ty của Mỹ, đang dần hợp nhất với các doanh nghiệp nước ngoài hoặc thâu tóm toàn bộ đối tác với mục đích dịch chuyển các cơ sở đóng thuế ra nước ngoài.

Hoạt động này bắt đầu từ năm 1982 khi công ty xây dựng McDermott “chơi trội” bằng cách chuyển trụ sở từ New Orleans sang Panama, nơi có công ty con của McDermott. Kể từ đó, hình thức được gọi là “chuyển đổi doanh nghiệp” này đã thu hút rất nhiều các công ty Mỹ tham gia nhằm gia tăng doanh thu ở nước ngoài với mục đích giảm tải các hóa đơn thuế trong nước.

Sự chuyển đổi này có thể không ảnh hưởng đến hoạt động hàng ngày của công ty, tuy nhiên bằng việc thay đổi quốc gia đánh thuế, nó có thể tạo ra một lối thoát cho các doanh nghiệp. Điều đó có nghĩa là nước Mỹ sẽ bị giảm đáng kể doanh thu, vì vậy chính phủ Hoa Kỳ đang cố gắng ngăn các công ty “vượt biên” và mang lợi nhuận đi cùng.

Để tiến hành chuyển đổi doanh nghiệp thành công, công thức nghe có vẻ đơn giản. Khi công ty A (có trụ sở ở Mỹ) thu nạp công ty B (trụ sở ở Ireland), các nhà quản lý của doanh nghiệp hợp nhất A+B cần phải chọn một nơi làm địa điểm cố định.

Nếu họ chọn Mỹ, họ sẽ phải đóng một khoản thuế sáp nhập tương đối cao, lên đến 39%, trên tổng số toàn bộ lợi nhuận ở nước ngoài mà công ty này đưa về nước và mức thu đó được Sở thuế lợi tức Mỹ đánh ở mức toàn cầu.

Nếu họ chọn Ireland, họ sẽ chỉ phải trả mức thuế thấp hơn rất nhiều, là 12,5% tổng lợi nhuận kiếm được ở đất nước này, tuy nhiên, điều đáng nói là mức thuế này chỉ áp dụng cho phần lãi của công ty con ở nước ngoài vì Ireland, cũng giống như hầu hết các nước khác, đánh thuế dựa trên nền tảng lãnh thổ. Điều đó có nghĩa là, công ty này vẫn phải trả khoản thuế 39% nếu lợi nhuận làm ra từ Mỹ, 20% nếu có doanh thu từ Anh hoặc 0% nếu kiếm tiền ở Bermuda.

Lựa chọn thứ ba là tìm một nước trung lập, như Vương quốc Anh hay Hà Lan, vốn có tỉ suất đánh thuế thấp nhất. Một vài công ty toàn cầu đã lựa chọn ở lại Mỹ chủ yếu vì người tiêu dùng trong nước. Năm ngoái, ông chủ của Walgreen đã hủy bỏ kế hoạch tịnh tiến sang châu Âu sau khi bị khách hàng kêu gọi tẩy chay. Sở thuế lợi tức Mỹ cũng đã thành công trong việc thắt chặt một số luật lệ bắt đầu từ tháng 9 tới, điều này sẽ khiến cho các công ty Mỹ gặp khó khăn hơn nếu muốn chuyển dịch ra nước ngoài.

Tuy nhiên nếu chỉ đơn thuần gây khó dễ cho các doanh nghiệp bằng luật pháp thì chưa phải là cách giải quyết thỏa đáng. Ngược lại, nó còn khiến các công ty Mỹ như bị “cắt gân chân” và khó có thể cạnh tranh với các đối thủ nước ngoài. Điều này đã thực sự xảy ra khi các tài sản Mỹ, trị giá tới 315 tỷ USD đã bị các nhà đầu tư nước ngoài hâu tóm trong năm qua. Nếu như mã thuế của Mỹ vẫn đứng ngoài trật tự còn lại của thế giới thì các công ty của nước này vẫn sẽ tìm mọi cách để “bơi” đến một vùng đất hứa hẹn hơn, dù cho Sở thuế lợi tức có thích điều đó hay không.

Tuệ Minh
The Economist

Popular Now