Journey in Life: 04/05/15

Sunday, April 5, 2015

"Get off one's ass" nghĩa là gì?

President George W. Bush waves goodbye to a crowd of over 200 Sailors and Marines aboard Naval Air Station (NAS) Pensacola, Fla. Photo courtesy Marion Doss.

'Get off one's ass' có từ ass mông, đít -> nhấc mông lên (và làm điều gì đó đi) -> nghĩa là đừng lười biếng nữa (stop being lazy).

Ví dụ
House Speaker John Boehner, R-Ohio, implored (khẩn nài, van xin) Senate Democrats on Wednesday to "get off their ass" and help the Senate Republican majority advance a bill that funds the Department of Homeland Security while de-funding President Obama's recent executive actions on immigration.

Why can’t Mrs. Obama just leave well enough alone and stick to harmless programs, like telling kids to “Just Say No” to drugs even though that does not actually work to keep kids from doing drugs, and the DARE program was a complete failure, but it sure sounds a lot less dangerous than “get off your ass, eat your vegetables, and go to school,” does it not? Ugh, Michelle Obama, you really are the worst first lady ever...

He hadn’t bathed or eaten a hot meal until he used my shower and ate breakfast on Air Force One. In a radio interview the previous evening, he had vented his frustrations with the federal government. “Get off your asses and do something,” he said, “and let’s fix the biggest goddamn crisis in the history of this country.” Then he broke down in tears.

Phạm Hạnh

"Bleeding heart" nghĩa là gì?

President Bush bảo thủ hay tự do, tùy vào người bạn hỏi, Guantanamo Protest Jan 2015. Photo courtesy Debra Sweet.

'Bleeding heart' (trái tim rỉ máu) nghĩa là một người được coi là dễ mềm lòng một cách nguy hiểm, thường là người được cho là quá tự do trong tư tưởng chính trị (a person considered to be dangerously softhearted, typically someone considered too liberal in political beliefs).

Ví dụ
A tirade (tràng đả kích) against bleeding-heart environmentalists.

‘The Gunman’ turns a killer into a bleeding-heart activist and back again.

On the minimum wage, Jeb Bush makes Mitt Romney look like a bleeding-heart liberal.

I was an arch-conservative ideologue for injecting market forces into Medicare and a big-government liberal for creating a prescription drug benefit. I was a heartless conservative for exposing failing schools and a bleeding-heart liberal for spending more money on poor students. It all depended on whom you asked.

Phạm Hạnh

"Make a pitch for" nghĩa là gì?

President Bush throws the first pitch at the inaugural game at Nationals Stadium. Photo courtesy Kate Wellington.

'Make a pitch for' có từ pitch là lời rao hàng, ném, liệng; và do đó cụm từ này có nghĩa là thuyết phục mọi người ủng hộ bạn hay cho bạn điều gì (to try to persuade people to support you or give you something). Cụm từ này ban đầu ám chỉ những lời rao hàng thổi phồng được "pitched" (trong nghĩa ném) về phía người nghe.

Ví dụ
The union made a pitch for a reduction in working hours.

The Prime Minister and Chancellor George Osborne’s battle bus rolled into the region as the pair made a pitch for another term in office.

At a Wednesday meeting in downtown Mariupol, Peter Andrushchenko, one of the Together’s leaders, made a pitch for investing in the city’s long-term success: “We are investing in our future. If we invest one Hryvnia today, one day it will be worth 10.”

Given the importance of the legislation, I thought it would be worthwhile to allow them a little extra time for the bill to pass. Apparently, Harry Reid did not. If Ted Kennedy couldn’t persuade the majority leader of his own party, my odds were not good. I made my pitch, but it was too late.

Phạm Hạnh

Lợi ích của việc phê và tự phê

“Từ lâu rồi, ông nói, tôi ghi trên một cuốn lịch những công việc buôn bán mỗi ngày. Tối thứ bảy, tôi không tiếp ai hết, để tự xét mình. Ăn tối rồi, tôi cấm cung trong phòng giấy của tôi, mở cuốn sổ tay ra, suy nghĩ về mỗi câu chuyện, mỗi lần bàn cãi, mỗi cuộc thương nghị, mỗi vụ chạy chọt trong tuần lễ đó. Tôi tự hỏi:
– Lần đó, ta đã lỡ lầm chỗ nào?
– Đã hành động khéo chỗ nào? Có thể khéo hơn được không? Ra làm sao?
– Sự lôi thôi đó cho ta bài học gì?

Có khi tự xét như vậy, tôi thấy đau khổ lắm; có khi tôi lấy làm lạ sao đã lỡ lầm lỡ nặng nề như thế được. Nhưng tôi càng lớn tuổi thì lầm lỡ càng ít đi và có khi còn muốn tự vỗ vai và khen mình nữa. Chưa có gì giúp tôi nhiều bằng phương pháp tự xét và tự cải đó.

Nhờ nó mà tôi xét đoán chắc chắn, minh mẫn hơn, các sự quyết định của tôi thích đáng hơn, và giúp tôi rất nhiều trong sự giao thiệp với mọi người.


Đắc Nhân Tâm
Nguyễn Hiến Lê dịch

Làm sao để trẻ thích ăn sáng?

Một người cha khác có đứa con gái nhất định không ăn cháo buổi sáng. Mắng, giảng giải, dỗ ngọt, đều vô hiệu. Cha mẹ hỏi nhau: "Làm sao cho nó thèm ăn sáng được?".

Đứa nhỏ thích bắt chước má nó lắm. Một hôm, người ta đặt nó lên một chiếc ghế cao, để cho nó nấu món cháo của nó... Rồi đúng lúc nó đang vinh hạnh, ba nó vào, như vô tình. Đứa nhỏ khoe, khua muỗng trong cái soong: "Ba, ngó này! Hôm nay, chính con nấu cháo".

Rồi nó ăn hai đĩa cháo, không phải ai mời mọc hết: Chính nó đã nấu cháo đó, nó tự đắc lắm, nó tự thấy quan trọng lắm. Tự ý nó ăn.

Một triết gia nói: "Phát biểu cái bản ngã là một điều cần thiết nhất đối với ta" thế thì tại sao không dùng cái thuật ở trên kia trong công việc của ta? Khi ta kiếm được ý nào mới lạ, cứ để cho khách hàng của ta hoặc người cộng tác của ta tưởng rằng chính họ có ý đó, như cha mẹ đứa nhỏ đã để cho nó tin rằng chính nó đã nấu lấy cháo. Như vậy người khác sẽ tự đắc lắm... và biết đâu chẳng như đứa nhỏ, đòi cho được hai đĩa cháo?

Xin các bạn nhớ kỹ rằng:

Muốn dẫn dụ ai, phải trước hết khêu gợi cho người đó có lòng ham muốn nhiệt liệt đã. Làm được như vậy, thì người trong bốn bể sẽ là bạn của ta. Làm không được, thì ta sẽ thui thủi trên đường đời.


Đắc Nhân Tâm
Nguyễn Hiến Lê dịch

Làm sao để trẻ hết đái dầm?

Đứa nhỏ lại còn có tật đái dầm. Nó ngủ với bà nó. Sáng dậy, thấy tấm "ra" ướt, bà nó bảo: "Ngó này, đêm qua lại đái dầm nữa". Nó cãi: "Không phải tôi đâu. Bà đó".

Người ta rầy nó, đánh nó, làm nhục nó. Người ta nhắc cho nó rằng: "Má không muốn cho con như vậy nữa". Vô ích - những lý lẽ đó không đủ. Lúc đó, cha mẹ mới tự hỏi: "Làm sao cho nó muốn sửa đổi được".

Nó muốn gì, đứa nhỏ đó? Trước hết, nó muốn bận bi-gia-ma (pyjama) như cha nó. Bà nó hứa mua cho nó một bộ nếu nó hết đái dầm. Điều thứ nhì, nó muốn giường nó sạch.

Má nó dắt nó tới tiệm lớn, đưa mắt làm hiệu với người bán hàng và nói: "Đây, cậu này muốn mua đồ đây". Người bán hàng làm bộ coi đứa bé như một người quan trọng, hỏi: "Cậu muốn mua chi?". Đứa nhỏ cao lên được vài phân, nở mũi, đáp: "Tôi muốn mua một cái giường".

Giường chở về nhà rồi, đứa nhỏ chạy kiếm ba nó, khoe: "Ba, ba, lên coi giường của con đi, chính con đã mua đó!". Cha nó hết lời khen nó rồi kết: "Con đừng làm dơ cái giường đó chứ!" - "Không! Không khi nào!". Đứa nhỏ giữ lời hứa. Vì người ta khéo gợi lòng tự ái của nó. Cái giường đó là giường của nó. Rồi nó lại bận pi-gia-ma như người lớn. Nó muốn hành động cũng như người lớn và quả được như vậy.


Đắc Nhân Tâm
Nguyễn Hiến Lê dịch

Làm sao để trẻ hết biếng ăn?

Một người học trò của tôi, có đứa con làm biếng ăn. Vợ chồng người đó rầy nó suốt ngày, không cho nó yên: "Má muốn con ăn cái này cái kia..."

"Ba muốn cho con mau lớn..."

Đứa nhỏ có kể vào đâu những lời đó. Có gì vô lý bằng bắt một đứa nhỏ ba tuổi có quan niệm của người lớn ba chục tuổi? Sau người đó tự hỏi: "Thử coi xem cái gì làm cho nó thích? Nó muốn gì? Nếu biết được nó muốn gì thì mình sẽ có thể khiến nó làm cái mình muốn được". Và người đó kiếm ngay được cách giải quyết. Đứa nhỏ thích đạp xe máy ba bánh lắm - nhưng cùng dãy phố đó có một đứa nhỏ khác lớn hơn, hung hăng ăn hiếp nó, ngừng xe nó lại, bắt nó xuống rồi leo lên đạp. Đứa nhỏ khóc, la, chạy về mách má. Má nó đuổi đứa kia đi, lấy lại xe cho con. Ngày nào cũng như vậy.

Vậy đứa nhỏ muốn gì? Chẳng cần phải là nhà trinh thám đại tài cũng đoán được. Nó bị ăn hiếp, nó tức, muốn trả thù, làm sao đánh cho đứa kia một "cú" nên thân để cho nó chừa tới già. Ba nó hiểu vậy, bảo nó: "Nếu con chịu ăn những món này thì con mau mạnh lắm; một ngày kia đánh nó nhào văng liền". Và vấn đề ăn của đứa bé giải quyết được tức thì. Cho nó cái gì nó cũng ăn, hy vọng một ngày nọ "nốc ao" thằng du côn kia đã làm cho nó tủi nhục mấy lần.


Đắc Nhân Tâm
Nguyễn Hiến Lê dịch

Sao chưa thấy hồi âm?

Andrew Carnegie, hồi nhỏ chỉ được học có 4 năm, nhưng vì sớm hiểu bí quyết đó, nên hồi bắt đầu kiếm ăn, mỗi giờ công được có 4 xu, mà tới sau này tính ra ông đã quyên vào những việc từ thiện tới ba trăm sáu mươi lăm triệu đồng.

Ông có hai đứa cháu làm cho mẹ lo lắng nhiều lắm vì đi học xa mà không bao giờ viết thư về nhà. Ông có cách không buộc trả lời mà chúng cũng trả lời lập tức. Ông viết một bức thơ ngọt ngào lắm rồi tái bút: "Gởi cho mỗi cháu 5đ". Nhưng ông làm bộ quên không gởi tiền. Tức thì có thư hồi âm liền, trong đó hai cháu cám ơn "Chú Andrew thân mến" và... Và gì nữa, chắc các bạn đã đoán được.

Vậy ngày mai, nếu ta muốn cho ai làm một việc gì, ta hãy thong thả suy nghĩ và tự hỏi: Làm sao dẫn dụ cho ông ấy muốn làm việc mình cầu ông ấy được?

Như vậy khỏi phải chạy lại nhà người ta để rồi chỉ nói về dự định của mình, ý muốn của mình mà luống công vô ích.

Đắc Nhân Tâm
Nguyễn Hiến Lê dịch

Bài trước: Dụ bê vào chuồng

Dụ bê vào chuồng

Một hôm, hai cha con triết gia R.W.Emerson muốn dụ một con bê vào chuồng. Nhưng họ mắc phải cái lỗi thông thường là chỉ nghĩ tới cái họ muốn. Cho nên cha kéo, con đẩy. Tai hại thay! Con bê cũng như họ, chỉ nghĩ tới cái nó muốn thôi; chân nó bám vào đất, cứng ngắt, không chịu rời đồng cỏ. Người ở gái thấy tình cảnh đó: chị không biết nghệ thuật viết sách và viết tùy bút, nhưng ít nhất trong trường hợp này, chị cũng có nhiều lưỡng tri hơn nhà triết học Emerson. Chị như bê con, đưa ngón tay vào mõm con vật như mẹ cho con bú, và con vật ngoan ngoãn đi theo ngón tay chị mà vào chuồng.

Ngay từ hồi sơ sinh, bất kỳ một hành động gì của ta cũng vì lợi hết. Ta cho một hội thiện 500 quan ư? Có chắc là hoàn toàn không vị lợi không? Không. Bởi ta cho như vậy là để được tiếng hảo tâm, để thỏa lòng ưu làm việc nhân, đẹp và cao cả, và để phước về sau. Và Thánh kinh có nói rằng: "Con bố thí tức là cho Cha vậy". Hoặc vì không từ chối được vì sợ mắc cỡ... hay vì muốn làm vui lòng một bạn thân, một thân chủ. Dù sao đi nữa thì cũng có một điều chắc chắn là ta đã cho vì ta muốn thỏa mãn một thị dục.

...Giáo sư Harry A.Overstreet viết: "Hành động do những thị dục căn bản của ta mà phát sanh. Để tặng những ai muốn dẫn dụ người khác trong việc làm ăn, trong chính trị cũng như trong trường học hay gia đình chỉ có lời khuyên này là hơn cả: Trước hết, phải gợi trong lòng người một ý muốn nhiệt liệt nghe theo ta". Làm được như vậy thì cả thế giới giúp ta thành công và suốt đời chẳng bao giờ ta bị thất bại vì cô độc.


Đắc Nhân Tâm
Nguyễn Hiến Lê dịch

"Thị dục huyễn ngã" là gì?

= được người khác coi ta là quan trọng. 

Abraham Lincoln nói: "Ai cũng muốn được người ta khen mình". Chúng ta đều khát những lời khen chân thành mà than ôi! ít khi người ta cho ta cái đó.
-----
Muốn biết tình hình, tư cách một người ra sao, ta chỉ cần xét người đó dùng những phương tiện nào để thỏa mãn thị dục huyễn ngã.

Rockefeller thỏa mãn nó bằng cách cất ở Bắc Kinh (Trung Hoa) một nhà thương tối tân để săn sóc hàng triệu người nghèo, mà ông chưa từng và sẽ chẳng bao giờ thấy mặt. Dillinger thỏa mãn nó bằng cách giết người, ăn cướp các ngân hàng. Bị lính công an săn bắt, nó trốn vào một trại ruộng mà tự xưng với người trong trại: "Dillinger là ta đây!". Nó tự đắc được cái danh là "kẻ thù" số một của quần chúng".

Nhiều vĩ nhân trong thế giới cũng mắc cái tật tự khoe mình là quan trọng. George Washington bắt mỗi người phải xưng tụng ông là: "Huê Kỳ Tổng thống Đại nhân". Kha Luân Bố đòi cho được cái danh là: "Đề đốc Đại Tây Dương và Phó vương ấn Độ". Catherine, Hoàng hậu nước Nga, không chịu đọc những thư mà ngoài không đề: "Hoàng đế ngự lâm". Bà Tổng thống Lincoln, một hôm, dữ như cọp cái, quay lại mắng bà Grant giữ dinh Bạch ốc: "Sao? Tôi chưa mời mà bà dám cả gan đối tọa với tôi sao?".

Các nhà triệu phú của ta sở dĩ bỏ tiền ra cho Đề đốc Byrd thám hiểm Nam Cực vì Đề đốc hứa sẽ lấy tên của họ đặt tên cho những ngọn núi quanh năm tuyết phủ ở miền ấy. Thi hào Victor Hugo chỉ cầu sao cho người ta lấy tên ông đặt tên cho kinh đô nước Pháp. Và thi hào Anh Shakespeare tuy đã được cả nước Anh tôn sùng mà còn mua tước vị để thêm danh giá cho gia đình ông. Có kẻ làm bộ đau, bắt người săn sóc mình, chiều chuộng mình để được thấy mình là quan trọng. Như một cô nọ, hết hy vọng kiếm chồng được, đương khỏe mạnh, hóa ra tật nguyền, nằm hoài ở giường, bắt mẹ già săn sóc trong mười năm, lên thang xuống thang để hầu hạ cơm nước. Bà mẹ kiệt sức, chết. Trong vài tuần lễ, cô ả ủ rũ, bỗng một hôm đứng phắt ngay dậy, trang điểm, rồi... đi lại như hồi trước.

... Đã có những người vì khát khao danh vọng mà hóa điên như vậy, thì sự biết khen tài năng của những người ở chung quanh ta tất phải là một phép mầu nhiệm vô cùng.

Đắc Nhân Tâm
Nguyễn Hiến Lê dịch

"Page 3 girls" nghĩa là gì?

Photo courtesy -J. Nilsson.

"Page 3 girls" là nét đặc trưng của tờ báo lá cải The Sun của Vương quốc Anh. Cụm từ này bắt nguồn từ việc xuất bản những hình ảnh khổ rộng các người mẫu ngực trần ở trang ba của tờ báo, lần đầu tiên là ngày 17 tháng 11 năm 1970, trên mạng là từ tháng 6 năm 1999. Cụm từ "Page 3" và "Page Three" là thương hiệu đã đăng ký của News UK, công ty mẹ của The Sun, mặc dù đặc trưng này được các tờ báo lá cải khác của Vương quốc Anh và trên thế giới bắt chước.

Ví dụ
Offering a woman as a prize is pretty disturbing. Talking about Page 3 models as status symbols - as temporary possessions and something to show off - has disturbing echoes of slavery. It’s 2015. People aren’t prizes, they’re autonomous beings.

Janine, who graced Page 3 for the first time in 1978, and stayed there for over a decade, has refused to buckle (oằn) under the weight of a year blighted by setbacks, bad news and tragedy.

The removal of Page 3 girls from the Sun was cause for celebration among campaigners and those who felt a little uncomfortable with breasts across the breakfast table or mid-morning mammaries (vú) at work.

Phạm Hạnh

"Fall apart" nghĩa là gì?

Falling apart? Photo courtesy Emilien ETIENNE.

"Fall apart" nghĩa là vỡ thành từng mảnh, sụp đổ; và nghĩa khác là đau khổ, đau buồn, suy sụp.

Ví dụ
Their marriage is likely to fall apart.

The plot of invasion has been completely fallen apart: âm mưu xâm lược đã hoàn toàn sụp đổ.

She deeply fell apart after her mother's death: cô ta đã vô cùng suy sụp sau cái chết của mẹ mình.

There is no shortage of disintegrating countries in the Middle East. Yemen, the Arab world’s poorest country, is the latest to fall apart.

Phạm Hạnh

Đừng vì tiền mà...

by Thiên Long, shared via Tinhhoa.net.
-----
Vì tiền bạn chăm chỉ làm một công việc mà mình không thích. Dĩ nhiên, công ăn việc làm rất quan trọng, còn tiền bạc thì không thể thiếu để chi trả hóa đơn. Tuy nhiên, chỉ vì tiền, nhiều người đã phải đánh đổi những năm tháng đẹp nhất cuộc đời để làm những việc họ ghét. Sự thật là trong chúng ta chẳng ai có tiền cả, thay vào đó tiền trở thành công cụ pháp định đo lường lạm phát và chỉ thuộc sở hữu của những thế lực có khả năng thao túng. Tiền vẫn cần cho bạn tồn tại trong thế giới này, nhưng chỉ khi làm những việc mình thích và với những người bạn tôn trọng thì sự tồn tại của bạn mới có giá trị.

Bạn sẵn sàng vay nợ để chạy theo xu hướng tiêu dùng. Mỗi lần quẹt thẻ tín dụng, bạn đã tạo ra những chữ số trên bảng cân đối của ngân hàng, hệ thống vốn liên quan mật thiết nhất với việc cướp bóc trong thế giới tài chính ngày nay. Những con số này sau đó được hệ thống dự trữ một phần nhân lên một cách tự động, từ đó gia tăng theo cấp lũy thừa sức mạnh của các tổ chức liên đới. Để tham gia vào đó, bạn chỉ cần chịu chi loại tiền "ảo" này. Và như thế, vì để theo đuổi một lối sống nào đó, bạn đã đồng ý tham gia vào hệ thống đó. Điều này cũng quá rõ để cho thấy bạn đang là nô lệ của ma trận tiêu dùng.

Về Cochinchine

by tinnguyentrong, từ comment ở 5xublog.
-----
Về Cochinchine:
Người Nhật Bản vào buôn bán ở Kẻ Chợ, gọi Kẻ Chợ trại đi thành Coci. Hoặc 1 version khác, là người Nhật Bản gọi Giao Chỉ là Coci, sự khác biệt giữa 2 versions này không quan trọng, đại khái là người Nhật Bản gọi nước Việt là Coci.

Người Bồ Đào Nha thông qua người Nhật Bản, nhưng để phân biệt với tỉnh Cocin của họ ở bên Đông Ấn (gần thành Goa) nên ghép thêm từ China, ý là Cocin ở phía Trung Quốc chứ không phải Cocin bên Ấn Độ, thành Cocinchina. Lúc này Cocinchina là dùng để chỉ phần lãnh thổ của nhà Lê, tương ứng với "An Nam" theo quan niệm của Tàu, thủ phủ là thành Đông Kinh, Tonquin / Tonkin. Những danh xưng như "Đại Việt" hay "Đại Cồ Việt" hay "Đại Nam", và "Thăng Long"…, thực sự không có bất kỳ 1 tiếng vọng dù nhỏ nhoi nào trong các mối quan hệ quốc tế.

Đến thời Trịnh – Nguyễn phân tranh, phần đất cũ của vương quốc do nhà Trịnh làm chủ được gọi theo tên thủ phủ là Tonkin, thành xứ Tonkin, nhưng tên tiếng Việt thì lại có các phiên bản Bắc Hà, Bắc Bộ, Bắc Kỳ hay "xứ Đàng Ngoài". Tên Cocinchina, lúc này đã thành Cochinchine theo lối Pháp, được dùng để chỉ phần đất mới do nhà Nguyễn làm chủ, tức là rẻo đất miền Trung bây giờ (các vương quốc Champa và Khmer vẫn còn), các phiên bản tiếng Việt là "xứ Đàng Trong" hay Nam Hà. Bắc Hà hay Nam Hà có thể hiểu là lấy sông Gianh là ranh giới, các danh từ tương ứng với Bắc Bộ và Bắc Kỳ là Nam Bộ và Nam Kỳ không được sử dụng trong trường hợp này. Dường như các mối quan hệ quốc tế lúc này ít quan tâm tới "Đàng Ngoài" vì loạn lạc, nghèo đói và khuất sâu trong vịnh Bắc Bộ, mà chỉ quan tâm tới "Đàng Trong", đang phồn thịnh và cởi mở, lại thuận tiện đường hàng hải từ Malacca đi Macao. Chính vì vậy mà cái tên Cocinchina / Cochinchina do người phương Tây sử dụng đã không gắn với miền đất cũ mà lại di chuyển đi xuống miền đất mới, theo sự quan tâm của họ.

Nhà Nguyễn mở rộng lãnh thổ tới tận xứ Thủy Chân Lạp, miền đất mới này được Lễ thành hầu Nguyễn Hữu Cảnh đặt tên là Gia Định, theo nghĩa là có thêm được ("gia") 1 miền đất hứa ("định"). Pháp ban đầu cho quân đánh Đà Nẵng nhưng sau thấy lấy Gia Định hay hơn nên đổi sang đánh chiếm Gia Định (việc này hoàn toàn theo chủ trương của phái quân sự, đại diện là đô đốc Charles Rigault de Genouilly, mà không theo ý kiến của các nhà truyền giáo, như giám mục Ollivier [lưu ý là 2 chữ "l"] Pellerin chẳng hạn).

Sau Hòa ước Nhâm Tuất 1862 (Traité de Saigon), cái tên Cochinchine chính thức được gắn với miền đất Nam Bộ, hay Nam Kỳ. Đất cũ ngàn năm vẫn là Bắc Bộ, hay Bắc Kỳ, Tonkin, còn miền đất từng được coi là "mới" 2 thế kỷ trước, "xứ Đàng Trong" hay Nam Hà hay Cocinchina, vì không còn "mới" nữa nên bị mất tên, lại nằm ở giữa miền Bắc và miền Nam nên trở thành miền Trung, Trung Bộ hay Trung Kỳ, và vì là nơi về danh nghĩa vẫn cho triều đình An Nam quản lý nên tên quốc tế là Annam, hoặc giản tiện hơn là Anam, bớt đi được 1 chữ "n".

(Chính phủ Trần Trọng Kim trong phiên họp đầu tiên sau khi thành lập đã đổi "Kỳ" thành "Bộ": Bắc Bộ, Trung Bộ và Nam Bộ [mặc dù Nam Bộ vẫn còn đang thuộc Pháp]).

Cách mở nút thắt Gordias của Alexander Đại Đế

shared via Aiviet Nguyen.
-----
Tương truyền rằng, tại xứ Gordium, nhà vua Gordias đã để lại một cái nút thắt Gordias (Gordian Knot) với lời nguyền "ai cởi được nó sẽ có quyền lực bao gồm cả châu Âu và châu Á". Nhiều thế hệ trôi qua, rất nhiều người đã cố gắng nhưng không ai cởi được cái nút thắt Gordias. Mùa Đông năm 333, nhà vua Alexander của xứ Macedoin, dừng chân lại Gordium và thử gỡ nút thắt này. Sau một hồi loay hoay không thành công, một tư tưởng vĩ đại chợt lóe lên, nhà vua tuốt kiếm chém nút làm đôi. Theo truyền thuyết, lời giải của Alexander làm Zeus chúa tể của các chư thần thích thú đến nỗi cầm lưỡi tầm sét vung lên lung tung. Suốt cả đêm đó trời đầy giông bão, sấm chớp ầm ầm. Chúa tể của chư thần đưa Alexander từ một công vương Macedoin hẻo lánh lên tầm Đại Để làm chủ cả hai châu lục.

Thông điệp của Alexander có thể bắt đầu chỉ đơn giản là "nếu ta không làm được cũng đừng hòng có ai làm được". Tuy nhiên, điều đó đã đưa đến một lời giải tuyệt vời, cho đến nay chúng ta vẫn còn phải học để chặt phăng nhưng vòng nhân quả vô tích sự kéo giãn bên này thì thít chặt bên kia.

Cứ ngẫm mà xem, lời giải vung gươm chặt phăng những cái nút luẩn quẩn sẽ giải quyết vô khối vấn đề của cuộc sống do chính chúng ta tạo ra với ảo tưởng của mình.

Bài trước: Mẹ và con gái nhỏ